xúc động nhìn Hiệu trưởng, hồi lâu mà vẫn ngây ra, cho khi vang lên tiếng nói lanh lảnh:
- E hèm, Hội trưởng có thể để tôi nói chuyện với Hiệu trưởng một chút không?
Han quay lại, cả hai mỉm cươi
Trở ra, Han vội vàng thu xếp đồ đạc, dặn dò mấy
\\\\"thánh\\\\" trong Hội học sinh vài câu rồi cậu bắt taxi về nhà luôn.
Vừa đặt chân về đến nhà, Han đã nghe thấy tiếng ho của mẹ
thoát ra từ phía bên trong, cơn ho khản đặc, quặn thắt.
Lòng nóng như lửa đốt, Han chạy xộc vào trong, trên chiếc
giường, mẹ cậu nằm đó, khuôn mặt tím ngắt vì chống chọi với
cơn ho. Bố cậu khuôn mặt lo lắng đang vỗ lưng mẹ cậu, nhưng có
vẻ nó không có hiệu quả.
Thấy tiếng mở cửa, bố Han liền quay ra, trán lấm tấm mồ hôi. Ông định mở mồm hỏi thì bị Han cắt lời:
- Thuốc của mẹ đâu bố?
- Ừ..m.. hết rồi!
Hết rồi? Han vội cúi xuống lục túi, lấy ra một lọ thuốc
mới, may mà trên đường về cậu có ghé qua hiệu thuốc mua.
- Mẹ, mẹ dùng đi! _ Han nâng mẹ dậy.
_ _ _
Cuối cùng thì mẹ cậu cũng ngủ, Han cùng bố trở ra ngoài. Bố Han cứ thở dài suốt, nói dạo này sức khỏemẹ cậu lại yếu
hơn rồi, bảo đưa đi bệnh viện thì không chịu đi.
Han liền lôi cái phong bì tiền ra, nói với bố:
- Bố à, con có tiền rồi, bây giờ trong lúc mẹ ngủ ta đưa mẹ
đi bệnh viện đi! Bố Han nhìn cái phong bì tiền, lắp bắp:
- Con... con lấy đâu ra nhiều tiền thế này?
Han dúi cái phong bì vào tay bố, nói:
- Đó là suất học bổng của học viện Milky Way!
Bố Han tròn mắt kinh ngạc, ông \\\\"cảm động\\\\" vỗ vai con, nói:
- Cảm ơn con nhiều lắm!
Han cười tươi, rồi cậu đề nghị:
- Giờ đưa mẹ đi được chưa bố?
...
Tại bệnh viện, bác sĩ phải chuyển mẹ Han sang khoa cấp cứu,
ông bác sĩ còn không ngừng trách gia đình bệnh nhân không đưa
bệnh nhân nhập viện sớm hơn, để bệnh trở nặng thế này! Bố Han chỉ biết cúi đầu vâng dạ.
Để mẹ trong phòng bệnh, Han ra ngoài hành lang đứng dựa vào
tường, ánh mắt nhìn xa xăm. Chợt bố Han cũng bước ra từ phòng
bệnh nhân, ông vỗ vai Han, nói:
- Mẹ con đã tỉnh lại, có điều.....
- Làm sao ạ? _ Han lo lắng lay vai bố.
Ông bố lắc đầu ngao ngán nói:
- Mẹ con cứ đòi về, không chịu ở bệnh viện.
Han hiểu mẹ cậu nghĩ gì. Ánh mắt buồn buồn vẫn phóng ra
đằng xa, có chăng chỉ có thể để mẹ cậu gặplại đứa con gái
đã mất tích thì bà mới có động lực nằm viện mất. Na! Han như nhớ ra điều gì đó. Có phải người đó là Na? Nhưng Han vẫn còn băn khoăn, không thể kết luận quá vội vàng được, trong biển
người có biết bao nhiêu người như thế cơ mà, nhưng nếu... là
thật thì sao? Thời điểm mất tích và tuổi củacô bé rất trùng
khớp mà, cả vết sẹo nữa. Cuối cùng Han liền đưa ra quyết
định, thà tìm nhầm còn hơn bỏ sót, dẫu rằng cảm giác hi vọng nhiều rồi lại thất vọng thật sự rất khó chịu.
Quay sang bố, Han nói giọng chắc nịch:
- Bố ở đây chăm sóc mẹ con, con có việc phải đi rồi.
- Con đi đâu?
- Rồi bố sẽ biết thôi.
Bóng Han khuất dần trong dãy hành lang dài hun hút.
Bố Han thở dài, ông lẩm bẩm:
- Không phải con lại đi tìm con gái ta đó chứ?
_ _ _
Vừa lao ra khỏi bệnh viện, Han vừa lôi điện thoại ra ấn số của Bu.
Tại biệt thự, Bu, Na, Mi đang ăn trưa, bữa ăn diễn ra rất quyết
liệt, nó giống như một trận đấu sinh tồn vậy, kẻ nào yếu
sẽ... không được ăn, mà không được ăn thì dẫn đến chết!
Mặc kệ cho chị Mika kêu ca phàn nàn, cả ba đứa vẫn cãi nhau
chí chóe, cho đến khi cái điện thoại trong túi áo Bu réo lên
inh ỏi. Mặc kệ nốt, nhỏ còn đang bận giành cái đùi gà rán
của Na. - Nè điện thoại reo kìa! _ Na hét vào tai Bu.
- Kệ nó! _ Bu không quan tâm.
- Nhỡ đó là Ken thì sao? _ Mi châm chọc.
Bu đỏ bừng mặt, nhỏ vùng vằng lôi cái điện thoại ra, không
quên lườm con bạn một cái rồi mới ra chỗ khác nghe máy cho...
đỡ ồn ào!
\\\\"Anh Han is calling!\\\\"
Ủa là anh Han, tuy không phải Ken nhưng Bu vẫn vui lắm lắm! Mấy ngày rồi không được gặp Han hihi!
Nhỏ liền vội vàng nghe máy và tuôn một tráng dài:
- A lô anh Han à, em nhớ anh lắm ý, mấy ngày không được gặp anh em ăn không ngon ngủ không yên luôn! (điêu nhá)
- Ừ, anh cũng nhớ em ^____^ Anh đang định qua nhàem thăm m
