XtGem Forum catalog
Khi Ta Là Kẻ Ngốc

Khi Ta Là Kẻ Ngốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324922

Bình chọn: 7.5.00/10/492 lượt.

ay, rồi lại hướng tay chỉ chỉ về phía trước. Ý của tôi là: “Đại ca, mẹ em đang
chờ em ở nhà nên không tiện nói chuyện với anh. Em đi trước nha!”

Tôi bước đi thật nhanh, tên đầu gấu kia gọi giật tôi lại: “Này,
rượu mời không uống muốn uống rượu phạt à?”

Tôi miễn cưỡng dừng chân lại, hậm hực đi nhanh về phía tên đầu
gấu, khó chịu hỏi: “Gọi đây có việc gì không?”

Tên đầu gấu đang nhíu mày tự dưng giãn mày ra, cười cười
nhìn tôi: “Hihi, dạo này cô thế nào rồi?”

Tôi há hốc miệng nhìn hắn, mấp máy: “Ổn... vẫn ổn.”

Tên đầu gấu lại cười cười, giới thiệu mình: “Tôi là Đức Duy,
trường Hoàng Nam.”

Tôi gật gật đầu. Hắn lại ra vẻ thân thiện hơn, hỏi: “Còn
cô?”

“Linh Lan...”

“Linh Lan? Ôi, cái tên thật hay. Đóa hoa nở rộ vào tháng 5
sao? Nhưng buồn thật, nay mới là tháng 11 thôi.” Hắn nói, tay vỗ vỗ lên yên xe.
Tôi lừ mắt nhìn hắn ta. Hắn ta bị gì thế nhỉ? Gọi tôi lại rồi bla bla một hồi,
tôi thiếu kiên nhẫn, nghiến răng hỏi: “Tóm lại, Đức Duy đại ca gọi tôi tới đây
có việc gì không?”

“À.... Ờ... Chuyện là...” Hắn ta ấp úng, xoắn xoắn ngón tay
vào nhau.

“Tôi về đây!”

“Cô có biết Ngọc Thi học cùng khối với cô không?” Đoạn tôi quay
chân bước đi, hắn nói liền một mạch không nghỉ hơi.

Tôi trố mắt nhìn hắn. Gật gật đầu. Hắn thở phào nhẹ nhõm, cười
hì hì. Tôi nghĩ, hắn ta đột nhiên hỏi tôi như thế là có ý gì? Mà nhìn vẻ mặt hắn
kìa, nhắc tới Ngọc Thi tự dưng mặt đỏ lựng, tay chân lúng túng, có khi nào...
Hê hê hê, vụ tôi và Ngọc Thi đánh nhau nhìn hắn như thế chắc là chưa biết, một
ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu tôi. Tôi nhướn mày nhìn hắn ta, nhoẻn miệng cười:
“Có chứ, đương nhiên là tôi biết Ngọc Thi rồi. Tôi và nó chơi rất thân với nhau,
tôi là chị họ của nó mà.”

Tên đầu gấu như được mở cờ trong bụng, hớn hở mặt mày nhìn
tôi: “Oa! Đại tỷ, mời ngồi.”

Hắn ta bước xuống xe, cười nịnh nọt mời tôi ngồi. Tôi không
khách sáo, hùng hổ ngồi lên xe, rồi xoa xoa cằm hỏi: “Sao? Có chuyện gì?”

“Chuyện là...”

Hắn móc trong túi ra một hộp quà nhỏ, đưa cho tôi rồi nói tiếp:
“Nhờ đại tỷ gửi hộp quà này cho Ngọc Thi giúp.”

Tôi nhìn hộp quà, trong lòng nảy ra một ý tưởng hay ho, tôi
cười hì hì rồi nhận lấy hộp quà. Tôi lại nghênh mặt, nói trổng không: “Nhưng mà
tôi không bao giờ làm không công cả!”

“Hôm nào rãnh, tôi mời đại tỷ đi ăn.” Hắn nói chắc nịch
không cần suy nghĩ.

“Quân tử nhất ngôn, hứa là phải làm.”

Cậu ta gật đầu, giơ ngón tay út lên, tôi vui vẻ gật đầu lại,
cũng giơ ngón út lên

Nãy giờ nói chuyện với cậu ta cũng lâu, nhìn đồng hồ thì đã
9h30. Tôi lật đật gói đồ về nhà, trước khi về con vẫy tay lại với hắn.

Tung hứng hộp quà trên tay, trong lòng vui, rộn rã như kèn
trống. Hơ hơ hơ hơ ~

16h30, cái giờ mà bụng tôi bắt đầu reo réo và thằng em tôi
vác bộ mặt hầm hầm về nhà. Tôi đoán thế.

Tôi nằm dài trên ghế sô-pha, tay cầm cái remote bấm bấm.

“Chán quá đi!” Tôi lười nhác che miệng ngáp liền mấy cái, vừa
lúc đó nhóc Uy Vũ đi bình bịch vào nhà, rồi hầm hầm đi lên phòng nó, đóng cửa một
cái rầm. Nhìn cái thái độ âm binh ấy, tôi híp mắt, xoa xoa cằm: “Đoán trúng
phóc! Trò hay tới rồi!”

Tôi chạy về phòng mình, lấy cái hộp quà để trên bàn ngắm qua
ngắm lại, không kiềm được vui sướng mà ngửa đầu lên trời cười ha ha. Tôi cầm hộp
quà rón rén đi qua phòng Uy Vũ và nhẹ nhàng gõ cửa...

Không trả lời.

“Thằng nhóc này!”

Tôi hừ lạnh một tiếng rồi khẽ vặn cửa thử một cái...

Cạch! Cửa không khóa? Tôi bước vào trong. Uy Vũ nằm dài trên
giường, mặt mày mếu máo. Tôi trèo lên giường nó, ngồi xếp bằng lại, khẽ vỗ tay
lên trán nó, ân cần hỏi: “Chuyện gì thế nhóc?”

“…”

Nó nín thinh, không nói gì, mắt rớm lệ.

“Thất tình à?” Tôi thật thà hỏi thẳng. Nó òa khóc nức nở.
Tôi hoảng hốt, ôm nó vào lòng.

“Thôi nào nhóc, chuyện gì kể chị nghe.”

“Híc híc, Hải Yến...”

… bla bla bla bla...

Nó nói một mạch, dài dòng lê thê, tôi gật gật đầu, ra vẻ
nghiêm trọng.

“Ừm, ừm. Thì ra là vậy.” Tôi xoa xoa cằm, ánh mắt phức tạp.

Nó dứt lời, ánh mắt phẫn nộ. Chuyện là, hôm nay nó định mời
cô bé Hải Yến đi ăn kem, giữa đường bị mấy thằng nhóc con chặn đường để... mượn
tiền. Thân Uy Vũ liễu yếu đào tơ, bọn nhóc kia thân hình cường tráng, một phát
một lấy hết tiền vặt của Uy Vũ rồi phủi quần bỏ đi. Hải Yến chờ Uy Vũ cả buổi
chiều nhưng Uy Vũ lại không thực hiện được lời hứa, chưa kịp giải thích thì cô
nàng đã giận dỗi bỏ về trước.

“Tội nghiệp em trai tôi.” Tôi xoa xoa đầu nó, cảm động đến rớt
nước mắt.

Hề hề hề, chiến dịch bắt đầu.

Tôi lôi trong túi ra một hộp quà nhỏ rồi dúi vào tay Uy Vũ:
“Nhóc yêu dấu, Hải Yến đúng là một cô bé dễ thương, chị hai có một món quà nhỏ
tặng em ấy. Thôi thì mai nhóc hãy dùng "món quà nhỏ" để chuộc lỗi với
Hải Yến đi.”

Nhóc Uy Vũ nhìn tôi với ánh mắt long lanh, c