c nãy gương mặt
mình thoáng đỏ. Sáng nay ở khu đồi sau nhà thờ, Lệ Chi cũng đã tạo một
cảm giác khác lạ trong bản thân Kỳ Phong. Càng lúc anh càng cảm thấy có
điều gì mơ hồ không rõ đang dần xuất hiện. Phải chăng vì từ trước đến
giờ chưa có ai, đặc biệt là cô gái, lại quan tâm đến anh như vậy nên anh mới cảm thấy lạ lạ, một cảm gíác khó tả.
“Chẳng biết cái cô Diệp Lệ Chi là người thế nào nữa.” – Kỳ Phong cười nhẹ rồi dạo bước về nhà.
Chẳng bao lâu sau con đường quốc lộ không còn bóng người.
***
Chiều hôm sau, Lệ Chi lại đến Hội. Có thể hôm nay con bé sẽ thực hành
hẹn hò, chẳng biết sẽ thế nào nên cảm thấy hồi hộp, run run. Vừa bước
vào phòng, Lệ Chi thấy ngay Kỳ Phong đứng bên cửa sổ, mắt hướng ra
ngoài. Cái nhìn như thể đầu óc anh chàng này hoàn toàn trống rỗng. Thấy
người đó đột nhiên những sự việc hôm qua ùa về vì vậy mà “những cảm xúc
điên rồ” lúc đó lại trỗi dậy. Lệ Chi phải tự trấn an mình rằng sẽ không
có chuyện gì xảy ra nữa đâu, nhất định là như thế. Nghĩ vậy, con bé cất
tiếng:
“Chào Kỳ Phong, anh đến sớm thế à?”
Tuy giọng nói có vẻ thản nhiên nhưng trái tim nhỏ bé trong lồng ngực cô nàng này không ngừng “lượn vòng”.
Kỳ Phong chợt tỉnh khi nghe tiếng người vang lên. Anh quay qua thấy cô
gái nghiêng đầu mỉm cười, bất giác trong lòng xuất hiện cảm xúc kỳ lạ.
Dường như có cái gì trong người Kỳ Phong chợt dao động, giống như mặt
biển đang bình yên đột ngột cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi đến làm
mặt nước xuất hiện những đợt sóng lăn tăn.
Lệ Chi ngạc nhiên vì Kỳ Phong chẳng nói năng gì mà cứ nhìn mình.
“Anh không khỏe sao, hay có chuyện gì?”
Lại thêm một lần nữa sực tỉnh, anh chàng tóc bạch kim xoay người nơi khác bảo:
“Không có gì, chỉ đang suy nghĩ thôi…”
Làm sao không có gì được chứ? Lệ Chi nhủ thầm, chắc chắn Kỳ Phong có
chuyện gì đấy nhưng cái vẻ dửng dưng đáng ghét thường ngày kia lại che
giấu đi cái khác lạ đó. Đang nghĩ ngợi chợt Hoàng Cường xuất hiện, trên
tay cầm mấy bộ áo váy. Vừa thấy Lệ Chi, anh cười:
“Cô đến rồi ư? Tôi có mang vài thứ cần thiết cho cô “lột xác” đây.”
“Hả?” – Lệ Chi tròn mắt.
“Thì hôm nay là ngày cô thực hành, quên rồi sao?” – Kỳ Phong nói, mắt không nhìn đối phương.
“À, tôi nhớ chứ!” – Cô nàng cận đáp nhỏ xíu.
Hoàng Cường trao đống đồ cho Lệ Chi. Nó nhìn những thứ ấy mà lòng nặng trĩu y như bị ai đó cột đá vào.
***
“Flower là quán cà phê hạng sang nằm cuối phố Hoa Đạo, chỉ có những
người giàu mới vào được. Các tấm kính sáng loáng cùng những bộ bàn ghế
đắt tiền, những giọt cà phê mang công thức đặc biệt mang mùi vị đậm đà
trải dài trong các buổi tiệc thâu đêm suốt sáng của bọn công tử, đó là
sẽ là nơi cô “thả mồi bắt cá”…”
Lời Kỳ Phong cứ văng vẳng
trong đầu Lệ Chi khi nó đã đứng trước cửa quán cà phê Flower. Mặc dù có
Kỳ Phong và Hoàng Cường “hộ tống” nhưng con bé vẫn thấy căng thẳng,
chính xác là sợ hãi. Chỉ cần đẩy nhẹ cánh cửa này thì Lệ Chi đã bước
sang một thế giới khác hoàn toàn. Thế giới mà từ trước đến giờ Lệ Chi
chưa bao giờ vào. Nó sợ sẽ có những cạm bẫy không lường trước được đang
chờ mình, cũng có thể chính bản thân Lệ Chi mới là con cá bị câu.
Dù vậy, Lệ Chi vẫn quyết định bước qua cánh cửa ấy, điều gì đang chờ nó chỉ có trời mới biết. Cánh cửa kính mở toang, tất cả những người trong
quán cà phê quay qua nhìn, mọi công việc đang làm phải dở dang, các buổi tiệc đang vui cũng phải dừng lại. Họ chỉ đang nhìn thôi. Một cô gái mặc chiếc áo váy ngang dài gần đến đầu gối, màu trắng tinh. Những chiếc nơ
ruy-băng màu đỏ nhỏ lần lượt xếp hàng dọc theo chiếc váy, từ trên xuống
ngay giữa ngực áo. Phần vải ngay hông dúm lại phụ họa thêm cho nó là
những đường ren mỏng vòng quanh. Tất cả được giấu sau chiếc áo khoác
lông màu nâu đậm. Đôi giày poss màu đen bóng giúp đôi chân bước đi thật
nhẹ nhàng.
Vẫn là mái tóc quăn gợn sóng rơi đều trên bờ vai
mảnh dẻ. Đôi môi hồng cười nửa miệng trông rất quyến rũ. Chỉ riêng có
đôi mắt là bị giấu sau cái kính mát màu nâu nhạt. Dĩ nhiên đó là Diệp Lệ Chi, đây là thành quả sau hơn hai tiếng tự “lột xác” cho mình. Nó bước
chậm chạp vào quán cá phê, không phải là những bước chân đầy lo lắng mà
rất chạm rãi, tự tin như thể dạo bước để trình diễn. Chẳng hiểu sao con
bé lại bình tĩnh như vậy.
Lệ Chi tử từ tháo cặp kính mát ra.
Đôi mắt tròn ẩn dưới hàng mi đen, pha chút nét buồn cho cái nhìn kia là
màu xanh chuối nhạt phủ nhẹ lên mí mắt. Ánh mắt ấy nhìn đến đâu là hớp
hồn người khác đến đó.
“Mỗi khi bước vào một quán cà phê hay
bất kỳ nơi nào việc đầu tiên là cô phải tím vị trí ngồi thuận lợi. Đó là chiếc bàn ở gần cuối phòng, trong một góc nửa tối nửa sáng càng tốt sẽ
rất có lợi thế cho cô mỗi khi muốn quan sát những đối tượng. Với vị trí
ấy cô có thể nhìn bao quát mọi người. Không những thế sự pha lẫn giữa
sáng và tối khiến cô bí ẩn trong mắt người khác, họ sẽ cảm thấy tò mò.
Việc chọn chỗ ngồi nên diễn ra thoải mái tự nhiên đừng