ông đề nghị. Khi biết được tin này, cậu vô cùng bàng hoàng. Thế nhưng cậu vẫn tin tưởng Dương Vi, nghi ngờ trong chuyện này có uẩn khúc thế nhưng khi Hội Học Sinh chưa lên tiếng cậu cũng không có quyền mở lời. Nhưng nhìn mọi người công kích Dương Vi, Hoàng Ân quả thật không thể chịu đựng được.
_ Điều tra gì nữa. Hội trưởng Hội học sinh mau đưa ra quyết định đi.
Một người trong đám đông hét lớn đầy bất bình. Hải Anh siết chặt hai tay, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn tin Dương Vi, tin chuyện này không phải do cô làm, nhưng không thể nào làm gì được vì chứng cứ đã quá rõ ràng. Không chỉ có hắn, ba thành viên còn lại trong Hội Học Sinh cũng căng thẳng.
_ Tôi…
_ Thôi được rồi. – Dương Vi cắt ngang lời Hải Anh. Cô nhìn về phía tất cả mọi người. – Vật chứng đã rõ ràng như thế mình cũng không thể nào nói gì được nữa. Mình sẽ nghỉ học. Mọi người đừng làm khó Hội Học Sinh.
Nói rồi Dương Vi quay người bỏ đi.
_ Mình đi với cậu. – Hà Trang giữ tay cô lại.
_ Không cần đâu. Cậu ở lại đi. Tụi mình liên lạc sau.
Nhìn bóng dáng Dương Vi dần biến mất khỏi hành lang dài, đám đông bắt đầu tản ra. Chỉ còn lại bọn Hải Anh, Nhã Thư, Hà Trang và Hoàng Ân. Mỗi người một cảm xúc khác nhau. Nhã Thư vẫn mỉm cười như thế, cô không khỏi vui vẻ khi đạt được mục đích. Những kẻ ngáng đường cô, chỉ có một cái kết. Hoàng Ân không nhịn được lao vào đấm Gia Hưng.
_ Đồ khốn các người. Tôi nghĩ các người tài năng lắm. Ai cũng biết Dương Vi bị oan, nhưng không một ai trong các người minh oan cho cô ấy.
Gia Hưng cười nhạt, lau vết máu trên khoé môi.
_ Còn cậu? Cậu nghĩ mình hay lắm sao. Cậu nghĩ chúng tôi không muốn minh oan cho Dương Vi? Mẹ nó, chứng cớ rành rành ra đấy, ai cũng nhìn thấy. Chúng tôi có đủ khả năng phủ nhận? Nếu nghĩ mình tài năng thì làm đi.
Đi ngang qua Nhã Thư, hướng về phòng học của mình. Hà Trang không khỏi nhìn cô ta cười nhạt. Loại người này cô đã biết hơn mười năm, còn gì không rõ. Bỗng dưng muốn mỉa mai vài câu.
_ Tôi khuyên các anh nên sớm nghĩ ra hình phạt dành cho tội vu khống đi.
Lời nói không đầu không cuối nhưng ẩn ý rõ ràng của Hà Trang khiến gương mặt rạng rỡ của Nhã Thư nhất thời đông cứng. Nội tâm cô run rẩy, chẳng lẽ cô ta đã biết?
_ Ừ, anh sẽ bổ sung.
Gia Huy đáp lời Hà Trang rất tự nhiên, khiến cô dừng bước, quay lại nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.
_ Tôi quen biết anh sao?
_ Có lẽ.
Hải Anh đã rời khỏi hành lang từ rất lâu. Hắn nhốt mình trong văn phòng Hội Học Sinh nhìn xuống sân trường rộng lớn nhưng vắng lặng, một bóng người nhỏ bé nổi bật đang bước về hướng cổng trường. Hải Anh siết chặt hai tay, ánh mắt lạnh lùng lần đầu tiên hừng hực lửa giận, sau đó hắn buông lỏng hai tay, khoé môi khẽ cong tạo thành một nụ cười hoàn mỹ.
_ Nhã Thư, tôi nhịn cô đã lâu lắm rồi.
Dương Vi mang một tâm trạng phức tạp ra khỏi trường. Việc trước tiên cô làm là bắt taxi về nhà. Bỗng dưng Dương Vi nghĩ rằng đã đến lúc cô phải rời đi. Nghỉ học thì cũng nghỉ rồi. Bây giờ gặp lại bọn Hải Anh rất ngượng. Cô không muốn phải chịu đựng không khí gượng gạo chỉ vì chuyện xảy ra lúc nãy. Có lẽ giữa bọn họ đã không còn sự thoải mái khi giao tiếp nữa rồi.
Nghĩ là làm, Dương Vi về nhà liền vào phòng dọn hết đồ của mình, xếp gọn vào chiếc balo nhỏ mà cô đã mang sang đây, vừa đủ. Cũng may bác Lâm và bác Hoa đã đi ra ngoài, nếu không cô sẽ rất khó xử, không biết giải thích với họ như thế nào về chuyện mình dọn đồ đi.
Bước đi trên đường phố đông đúc trong trung tâm thành phố, Dương Vi xoay xoay điện thoại. Suy nghĩ xem nên nhắn tin cho Hải Anh và Minh Vũ như thế nào cho phải. Đây không phải là phim tình cảm nên cô sẽ không để lại một bức thư dài thật là dài lâm li bi đát kể về lí do mình rời đi. Nhưng chắc cũng không được ngắn gọn quá.
Dương Vi ghé vào một công viên gần đó để nghỉ chân sau nhiều tiếng đi dạo. Cô mua một chai nước suối rồi bắt đầu soạn tin nhắn.
“Cảm ơn hai anh về thời gian vừa qua em rất hạnh phúc…”
_ Không được, sến quá, xoá.
“Em nghĩ chúng ta không nên liên quan nữa…”
_ Qúa nhảm, quá phũ, xoá.
“Đã đến lúc em phải đi rồi. Tiếp tục chuyến du lịch của mình. Cảm ơn hai anh về sự trở giúp lúc trước, về những kỉ niệm vui vẻ vừa qua. Tạm biệt.”
Dương Vi đọc đi đọc lại hơn mười lần, cảm thấy tạm chấp nhận được liền bấm nút gửi. Hai giây sau cô hoảng hốt bấm nút tắt liên tục nhưng tin nhắn vẫn được gửi đi. Dương Vi run rẩy đến mức làm rớt điện thoại xuống bãi cỏ. Cô ôm đầu muốn hét lớn. Thôi tiêu rồi, cô gửi tin nhắn nhầm số. Người cô định gửi là Minh Vũ, chứ không phải là Hải Anh. Cô không muốn hắn nhanh biết tin cô rời đi. Tự nhiên không muốn.
Mang chiếc balo khá lớn trên vai, Dương Vi bước đi siêu vẹo trên vỉa hè. Đèn đường hắt lại chiếc bóng đổ dài của cô đầy nhỏ bé và cô đơn. Dương Vi cảm thấy buồn, tâm trạng cô rất tệ. Cô đã uống nước trái cây có
