à Dương Vi. Hải Anh chọn đọc tin nhắn của Dương Vi trước. Nhìn nội dung tin nhắn rõ ràng, Hải Anh sút nữa thì ném điện thoại đi.
_ Tại sao em lại rời đi chứ?
Vừa bước ra đến cổng chiếc BMW màu đen đã đậu bên đường chờ sẵn.
_ Bác ơi, cháu có việc gấp. Bác để lại xe cho cháu nhé. Phiền bác bắt Taxi để về được không? À cháu có mang theo bằng lái, bác không cần phải lo.
_ Được rồi. Giấy tờ cần thiết ở chỗ này. Cháu lái xe cẩn thận.
Hải Anh dạ một tiếng rồi phóng xe đi. Chiếc BMW màu đen hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Hắn đi lòng vòng khắp các con đường của thành phố rộng lớn chỉ mong nhìn thấy bóng dáng Dương Vi.
Dù không biết vì sao bản thân mình lại muốn tìm kiếm Dương Vi, người mà hắn chỉ mới gặp hơn một tuần nhưng Hải Anh vẫn không tìm được lí do nào để dừng lại. Hắn lo lắng và không muốn cô rời đi. Cảm giác sắp mất đi một người quan trọng lại hiện về. Một cảm giác của nhiều năm về trước.
Sau hai tiếng lang thang khắp đường phố lớn nhỏ, Hải Anh vẫn không nhìn thấy bóng dáng Dương Vi. Hắn dừng xe gần bờ sông, bước xuống xe hóng gió một lát. Hắn nhìn dòng chữ máy bận trên màn hình vô thức nhíu mày. Đến điện thoại cô cũng khóa. Là vì giận? Hoặc là cô đang ở trên máy bay. Cũng có thể đang gặp nguy hiểm
Lòng Hải Anh nóng như lửa đốt. Hắn vô cùng lo lắng nhưng không biết đi đâu để tìm cô.
Từ phía xa, Hải Anh nhìn thấy hai tên du côn đang đi về phía mình. Với hai tên này, Hải Anh cũng không quá xa lạ. Bọn chúng là thành viên của bang Hải Âu, những kẻ bao vây hắn và Minh Vũ ở nước ngoài lần trước. Nhưng lúc này. Hải Anh cũng không còn tâm trạng xem bọn chúng là ai nữa. Hắn cất điện thoại vào túi, quay về phía xe đang đậu gần đó lại tiếp tục đi tìm.
_ Mày nhớ con nhỏ lần trước mà nguyên một nhóm đuổi theo ở nước ngoài không?
_ Nhớ chứ. Có chuyện gì sao?
_ Nghe nói bị anh hai bắt được rồi. Đang xử ở chỗ hẻm cụt khu nhà hoang. Lần này anh em hả giận rồi.
Đoạn hội thoại kia khiến Hải Anh dừng bước. Hẻm cụt khu nhà hoang. Hắn ghi nhớ địa điểm này.
Lúc hắn đến thì đã gần một tiếng sau. Hắn dừng trước hẻm, hạ cửa kính xe quan sát mọi thứ bên trong. Lúc này chỉ còn lại cảnh hoang tàn của một cuộc hỗn chiến. Một vài kẻ bị thương đang dần gượng dậy dìu nhau rời khỏi. Trên gương mặt mỗi người vẫn còn nguyên sự sợ hãi.
_ Lần này chúng ta đụng nhầm người. Ai mà ngờ được con nhỏ đó có gia thế lớn như vậy. Thảo nào một đứa con gái bình thường lại có năng lực như thế. Không hổ danh là em gái của Dương Vỹ. Tao mà biết nó là ai. Có cho tao mười cái mạng cũng không dám đụng vào.
Hải Anh thở phào. Vậy là Dương Vi an toàn rồi. Hắn chỉ cần có thế. Nhưng bây giờ hắn biết tìm cô ở đâu đây.
Rời khỏi một cửa hàng Coffee Bean với tâm trạng thoả mãn, Hà Trang vừa nhâm nhi li Ice Blended với hương vị yêu thích, vừa hoà mình vào bản nhạc không lời nào đó. Đôi mắt lạnh bỗng nhiên dừng lại hiệu thuốc bên đường. Nếu cô không nhầm, thì người vừa bước ra khỏi đó là Dương Vi. Hà Trang không chắc chắn nhưng vẫn quyết định đuổi theo.
_ Dương Vi, cậu làm gì ở ngoài đường giờ này vậy?
Nhìn thấy Hà Trang đang tiến về chỗ mình, Dương Vi đâm ra lúng túng. Nhưng cuối cùng cô cũng kể lại toàn bộ câu chuyện cho cô bạn nghe.
_ Cậu đừng đi tìm khách sạn nữa, về nhà mình ở đi.
_ Như vậy có được không?
_ Thôi nào, đây có phải là lần đầu tiên đâu.
…
Nơi ở của Hà Trang là một căn hộ nhỏ tại tầng 15. Đó là một gian phòng lớn, các phòng được ngăn cách bằng những bức tường nhỏ với nhiều vật trang trí. Dương Vi hơi ngạc nhiên khi biết Hà Trang chỉ sống một mình. Nhưng dù sao điều đó cũng tốt cho cô, dù cho ngày nhỏ cô cũng rất thân thiết với ba mẹ Hà Trang nhưng sau nhiều năm với nhiều chuyện xảy ra thì cô cũng rất ngại nếu như gặp lại họ trong hoàn cảnh này.
Hà Trang pha cho Dương Vi một li sữa nóng đặt trên tủ đầu giường rồi chui vào chăn nằm cạnh Dương Vi.
_ Cậu cảm thấy thật quen, đúng không?
_ Ừ, vừa quen vừa lạ. Xung quanh không còn tiếng mẹ cậu nhắc nhở đi ngủ sớm nữa.
Dương Vi bật cười, nhớ lại những ngày còn nhỏ. Đêm nào cô cùng Hà Trang cũng trùm chăn nói chuyện nguyên một đêm, đến sáng mới ngủ.
_ Những năm qua cậu sống như thế nào vậy?
Chỉnh cho đèn ngủ một độ sáng vừa phải, Hà Trang điều chỉnh một tư thế nằm thoải mái hơn rồi nghiêng người sang nói chuyện cùng Dương Vi. Đêm nay có lẽ sẽ rất dài.
_ Sau đêm tớ bị người ta bắt đi, họ đưa mình đến một căn nhà hoang ở rất xa. Mình cảm thấy rất kì lạ, bọn họ không gọi cho ba mẹ tớ để đòi tiền.
Hà Trang trầm mặc trong giây lát. Cô cố gắng nhớ lại một vài chi tiết vụn vặt nào đó.
_ Qủa thật đêm đó gia đình cậu không nhận được bất kì cuộc gọi nào.
Dương Vi ghi nhận điều kì lạ này trong đầu rồi tiếp tục câu chuyện của mình.
_ Mình không biết tại sao, nh