nhắn nào.
Lê bước chân nặng nề, An Hạ Dao đi đến bên chiếc giường, trong lòng
hoang vắng đến vô cùng, dù lòng đau thắt nhưng cô không khóc được nữa.
Cô trằn trọc mãi mà vẫn không sao ngủ được, trong đầu không ngừng hiện
lên cảnh tượng cô nhìn thấy lúc ban ngày: Lộ Ngữ Nhụy đứng bên Diệp Trí
Viễn, người con trai thì đẹp trai, người con gái thì xinh xắn, đúng là
một đôi trời sinh, còn cô, An Hạ Dao chỉ có thể điểm xuyết cho hai
người, làm tôn vẻ hạnh phúc hoàn mỹ của hai người ấy bằng sự cô đơn, lẻ
loi của mình lúc này.
An Hạ Dao nghĩ mãi, nghĩ mãi, tới lúc bụng thấy đau và không thở
được, vội đưa tay đặt lên bụng, ở đó đang dội lên từng cơn đau âm ỉ, thì ra yêu một người quá nhiều, quá sâu thì sẽ làm chính mình bị tổn
thương. Sau khi khóc xong thì không muốn khóc nữa, sau khi đau xong sẽ
không còn cảm thấy đau nữa, giờ đây trong cô chỉ còn lại một trái tim
lạnh giá, không còn hơi ấm nữa.
An Hạ Dao vốn là một cô gái nhạy cảm và cố chấp năm 17 tuổi cô đã
từng bị Trí Viễn làm tổn thương rất lớn, và từ đó đã để lại vết hằn tự
ti trong lòng cô. Cô khao khát yêu, khao khát suốt đời được người ấy đón nhận và cô rất sợ bị tổn thương, vì thế mà cô luôn bảo vệ mình bằng cái vỏ cứng cỏi bề ngoài, một khi chiếc vỏ ấy bị đập vỡ, bên trong chỉ còn
lại một trái tim yếu mềm.
Diệp Trí Viễn đã thành công khi lột bỏ lớp vỏ ngụy trang ấy của An Hạ Dao và giành được trái tim nồng nàn yêu thương chan chứa của cô, vì thế mà An Hạ Dao trở nên rất dịu dàng, hiền dịu, nhưng điều đó không có
nghĩa là kể từ sau đó cô không còn lòng tự trọng và giới hạn cuối cùng
để mặc cho Diệp Trí Viễn chà đạp lên trái tim trong trắng và tình yêu
thuần khiết.
An Hạ Dao không sao hiểu được, vì sao mỗi khi cô cảm thấy hạnh phúc,
vui vẻ thì Lộ Ngữ Nhụy lại xuất hiện và mang theo sức mạnh đặc biệt của
mình đánh bại An Hạ Dao, khiến cô trở thành một tấm bia đỡ đạn thảm hại.
Diệp Trí Viễn nói, anh yêu An Hạ Dao.
An Hạ Dao đã tin. Diệp Trí Viễn nói, anh sẽ giải thích với cô.
An Hạ Dao cũng tin, hơn nữa còn hồi hộp chờ anh về nhà để giải thích với cô.
Nhưng, chờ mãi mà không thấy, cô càng cảm thấy đau lòng, càng thấy
buồn tê tái, những ký ức về một lần đổ vỡ trước đây càng trở nên rõ rệt, thì ra không phải là không đau, mà là, hạnh phúc gần đây đã khiến cho
trái tim từng bị đau đớn của cô liền sẹo.
Nhưng, vết sẹo mãi là vết sẹo cho dù nó đã liền, cho dù có dùng cách
gì để vuốt ve, và một khi nó bị chạm vào cũng lại sẽ chảy máu như
thường. An Hạ Dao, Diệp Trí Viễn, Lộ Ngữ Nhụy, giữa ba người dường như
có một mỗi tơ duyên khó dứt. Nhưng, bộ phim của ba người sớm muộn gì
cũng đến lúc kết thúc, hai người có thể tiếp tục bước đi cùng nhau thì
sẽ hạ màn, người không thể tiếp tục đi cùng thì sẽ rời xa.
Mười năm trước, An Hạ Dao không do dự lựa chọn rời xa, vì cô còn trẻ, cô có thể chịu đựng được nỗi đau, nhưng 10 năm sau, cô thực sự thấy
hoang mang, cô không dám đưa ra sự lựa chọn vội vàng, vì bây giờ cô
không chỉ có một mình, ngoài đứa con trong bụng, còn là chuyện của hai
bên gia đình, cô không thể làm cho mọi người đều phải chịu nỗi đau.
An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, cô đếm thời gian, từng phút, từng giây tiếp tục trôi qua, cánh cửa nhà vẫn không nghe thấy tiếng mở, Diệp Trí
Viễn vẫn chưa thấy về.
Nếu nói, một đêm như đêm nay để lại trong lòng An Hạ Dao điều gì sâu nhất, thì đó là nỗi đau đớn và tuyệt vọng.
Cô thở dài, giụi lên đôi mắt cay sè và sưng mọng, bên ngoài trời đã mờ mờ sáng.
Cô đã chờ Diệp Trí Viễn suốt một đêm, chờ để nghe anh giải thích.
Nhưng kêt quả cuối cùng chẳng có gì, và trái tim cô cũng thực sự tan vỡ.
Cô ngồi dậy khỏi giường, khẽ vuốt ve lên bụng, trong đó có một sinh
linh bé nhỏ đang lớn lên, mười chín ngày, lẽ ra đây là một chuyện rất
vui, nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa.
Nếu cô không đi hát cùng Thất Hề thì cô đã không bắt gặp Lộ Ngữ Nhụy
với Diệp Trí Viễn, vậy thì ít nhất sau khi biết tin là có thai, cô sẽ
cùng với Diệp Trí Viễn vui mừng được mấy ngày, thậm chí là lâu hơn.
Nhưng hiện thực thì cô bắt gặp Diệp Trí Viễn thân thiết với Lộ Ngữ
Nhụy rồi mới biết đến sự có mặt của sinh linh xuất hiện không đúng lúc
này, tuần tự của sự việc đã bị đảo lộn và cảm giác cũng đã thay đổi hoàn toàn.
An Hạ Dao đứng trước cửa sổ, nhìn những ánh ban mai, lọt qua tầng mây dày, chiếu xuống mặt đất, từng tí từng chút một. Ánh nắng vàng, ấm áp
không sao sưởi ấm được trái tim tê tái của cô.
Đưa mắt nhìn bốn xung quanh căn phòng một lượt, cô thu dọn sơ qua
hành lý, đặt chiếc chìa khóa lên bàn ăn, rồi kéo cửa bước ra ngoài không chút do dự.
Đã có kinh nghiệm từ lần về nhà mẹ đẻ hôm trước, An Hạ Dao không dám
về nhà nữa, cô không muốn làm cho cha mẹ lo lắng, nên cô gọi điện cho
Thất Hề: “Bây giờ mình sẽ tới chỗ cậu.”
Khi Diệp Trí Viễn ôm cái đầu đau nhưvỡ ra vì trận rượu uống đầu tối
và tỉnh dậy ở khách sạn, mở điện thoại thì đã hết pin ra, giận dữ đấm
vào đầ