n bị dán băng dính, muốn la không được, khóc cũng không xong.
+ Mày hạnh phúc lắm nhỉ? Mày có bạn thân của tao, có nô lệ từng thích tao, có cả bạn bè của người tao yêu….Và mày có Kiệt *Vân nổi giận* Mày hơn tao điểm nào? Thật ngu xuẩn khi chúng đâm đầu vào mày và bỏ rơi tao !
“Chẳng có ai đâm đầu vào tao cả, họ đều đến với mày và tao. Nhưng mày không hề trân trọng họ, mày nói họ vốn là của mày, đáng lẽ mày phải làm được những điều mày nên làm cho họ. Lúc nào cũng để mất rồi mới ngồi tiếc nuối. Mày mới là người ngu xuẩn !!”
KẸT…
Âm thanh chậm chạp phát ra từ chiếc cửa sắt dẫn lên sân thượng, bóng người bước từng bước ra giữa sân thượng, thở mệt nhọc.
“Kiệt” – hai mắt Đan bừng sáng khi được thấy Kiệt.
Kiệt lảo đảo, anh vừa chạy hết 15 tầng của tòa nhà để lên đây.
+ Anh đến chậm 12 giây. Làm sao đây? *Vân cười thích thú, chỉ là con số Vân bịa ra như thêm nếm cho trò đùa đầy khoái chí của ả*
Kiệt bàng hoàng khi hiểu Đan đang chơi vơi mép tường, còn Vân thì lại dễ dàng để đẩy Đan xuống, kết thúc cuộc sống của Đan. Kiệt không dám manh động hay chọc tức Vân.
Kiệt trông khổ sở quá, dù anh mệt mỏi thì trông lúc nào cũng rất đẹp, anh luôn khiến Đan yên tâm một cách vô hình. Đan tựa đầu xuống nền đất lạnh, cô không còn căng thẳng, nỗi sợ hãi dần tan biến. Có Kiệt ở gần thì không nỗi sợ nào tồn tại.
+ Cô muốn gì? Sau này cô sẽ hối hận, hãy biết điểm dừng *Kiệt kiên nhẫn, cố gắng khuyên nhủ Vân*
+ Anh đang lo cho nó thì cứ thừa nhận đi, em biết trong đầu anh đang tìm cách để cứu nó khỏi bàn tay của quỷ nữ là em.
Vân đạp mạnh chân lên thanh gỗ. Người Đan bị hích lên sát mép, càng dễ bị rơi xuống dưới. Kiệt mím môi kinh hãi đến mức cắn chảy máu.
+ Cô muốn tôi làm gì thì cô mới không hại Đan?
Giờ phút này thì chỉ còn cách chấp nhận mọi yêu cầu của Vân, có thế mới mong Đan an toàn. Vân im lặng, bỗng hàng mi dài của ả rủ xuống buồn bã, đau đớn vô ngần. Sự im lặng để mưu tính?
Đan không rời mắt khỏi Kiệt, ánh mắt của Đan cũng buồn bã, nhưng không có sự đau đớn hay uất hận toát ra. Giọt mồ hôi lạnh chảy bên thái dương, những đường nét hoàn mĩ trên gương mặt Kiệt dường như trở nên bất động, chờ đợi.
+ Nói đi. Cô muốn tôi như thế nào?
+ Cầm con dao lên.
Vân chỉ gần tảng bê-tông, có một con dao nhỏ vất dưới đất.Kiệt làm theo. Anh lén nhìn Đan, hàm răng nghiến chặt, lo lắng.
+ Việc tiếp theo, cực kì đơn giản, cắt-sợi-dây-thừng.
Đan tròn mắt. Kiệt nhìn theo sợi dây thừng, nó đang níu giữ mạng sống của người mà anh yêu thương nhất trên đời.
+ CÔ ĐIÊN HẢ? *Kiệt gằn*
+ Ồ không. Em không điên tẹo nào. Như anh thấy, anh sẽ phải cắt sợi dây thừng kia.
Vân bật cười xảo quyệt.
+ Bây giờ anh không cắt, con bé vẫn chết. Nhìn này *Vân gạt hờ thanh gỗ, mỗi lần Vân động vào thanh gỗ là Đan lại bị gạt gần tới mép hơn* Chết dưới tay em có vẻ không nhẹ nhàng bằng chết dưới tay anh. Haha….
“Đồ con gái độc ác. Thì ra cô ta muốn mình chứng kiến tự tay Kiệt cắt dây thả mình rơi xuống…”
+ Anh nghĩ sao? Đằng nào con bé cũng chết, anh sẽ từ bi ban cho nó cái chết nhẹ nhàng chứ?
Kiệt và Đan giống như hai kẻ đáng thương, bất lực trước hoàn cảnh. Kiệt muốn cứu Đan nhưng dù thế nào Đan cũng vẫn sẽ rơi xuống.
Đan thở dài, nước mắt làm mờ hình bóng của Kiệt.
“Kết thúc Ghim vẫn nói là một kết thúc không nên mong đợi. Giá mà anh ở bên em khoảng thời gian qua, thay vì tìm mọi cách giúp gia đình em….Không được ở bên anh nữa rồi, em thấy tiếc cho khoảng thời gian phải xa anh..”
Vân định hối thúc thì Kiệt lên tiếng.
+ Chúng ta nói rõ với nhau nhé. Cô hại Đan để trả thù tôi phải không?
+ Đúng thế. Em biết anh, yêu anh trước nó. Nhưng anh lại chọn nó. Có quá bất công với em?
Kiệt khẽ gật đầu đồng tình, đột nhiên Kiệt thay đổi thái độ. Kiệt giơ con dao lên, siết chặt.
+ Anh…. Anh sao vậy?
Vân tắt cười, đôi mắt Kiệt ánh lên khiến Vân rùng mình.
+ Đối tượng của cô suy cho cùng là tôi, không phải Đan. Tôi thừa nhận có những lúc đã hơi tàn nhẫn với cô. Xuất phát từ sự hiểu lầm, nếu tôi cẩn thận thì sẽ không bao giờ có sự hiểu lầm ấy.
“Anh đang nói gì thế Kiệt????”
Đan vùng vằng nhúc nhích hai bàn tay, cô lui người vào.
+ Tôi đã từng yêu quý cô hơn bản thân tôi, cô là người có đôi mắt trong sáng, sự mềm yếu của cô luôn khiến tôi muốn bảo vệ. Có điều, vì tôi mà cô trở nên sa ngã và xấu xa. Tôi cũng hiểu tôi có một phần tội lỗi.
Những lời của Kiệt làm Vân bất giác rơi nước mắt, ả tràn ngập trong tâm hồn những hỗn độn, lòng ghen tức ích kỉ. Kiệt càng nói, Vân càng thấy mình là kẻ đáng thương.
+ Vì vậy, người gây ra mới là người cần trả giá.
Nói tới đây, Kiệt thở dài não nề, xoay con dao hướng về phía mình, cả 2 đứa con gái kinh ngạc tới độ tim lặng đi vài nhịp. Anh nở nụ cười buồn với Đan, Đan không