Pair of Vintage Old School Fru
Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210901

Bình chọn: 7.5.00/10/1090 lượt.

tin vào những điều anh đang nói, những hành động của anh…không lẽ…anh….

PHẬP.

“Không……………………………….”

“KHÔNG……………………………..”

………………

Con dao cắm sâu vào bụng Kiệt, máu lây láng ra tay anh, rỏ xuống đất. Máu cứ rỏ, rỏ ngày một nhiều. Kiệt chống một tay khụy xuống.

Vân không ngờ Kiệt sẽ tự đâm anh, ả thẫn thờ như người mất hồn.

Có phải Vân muốn điều ấy. Vân muốn phải có kẻ trả giá cho cơn giận dữ của Vân. Nhưng hình như… chưa bao giờ Vân muốn Kiệt phải chết.

Bi kịch tiếp diễn, Vân loạng choạng vướng vào thanh gỗ, ả ngã nhào ra sau. Kiệt và Đan đã chứng kiến cảnh tượng Vân rơi xuống, từ tầng thứ 15. Kiệt hốt hoảng nhìn Đan, giờ thì tới lượt Đan sẽ đối mặt với tử thần. Cây gỗ gạt Đan ra ngoài không chút do dự, sợi dây thừng bị giật căng, cứa mạnh vào mép tường và đứt phựt.

Đan gần như vô thức, tốc độ hút xuống của độ cao thật mãnh liệt. Bàn tay đẫm máu kịp nắm lấy đầu sợi dây thừng.

+ ĐAN !!!

Sức Kiệt yếu quá, vết thương lại rây máu bê bết trên thành mép sân thượng. Các ngón tay Kiệt trơn tuột vì máu, sợ dây quá bé, nó đang tuột dần như muốn kéo Kiệt cùng rơi xuống.

“Em không muốn thấy anh cũng rơi xuống đâu. Em không thích anh cùng chết. Nếu em không thể sống thì anh phải sống. Kiệt, buông tay ra, đừng như thế”.

+ Anh…sẽ…kéo…em…lên…

Vết đâm không nhẹ, nó khiến Kiệt mất nhiều máu. Sau một vết đâm vào bụng, rồi thì….cũng sẽ chết mà thôi….

Kiệt chóng mặt, hoa mắt, hai mí mắt anh cứ trùng xuống, muốn nhắm lại. Anh đã thấy Vân, cô ta bám tay vào gờ che của cửa sổ tầng dưới. Vân đang khóc. Sự hối hận muộn màng đã đưa cả ba người bước chân vào cõi chết.

Tất cả tối sầm lại, Kiệt gục xuống………

Có một giai điệu ngọt ngào nào đó quanh quẩn khắp căn phòng. Giai điệu nhẹ nhàng ấm áp, cảm tưởng như giai điệu ấy ngập tràn mênh mộng trên bầu trời xanh thẳm, những tia nắng tinh khôi dịu dàng, chầm chậ

m, lăn tăn trên những đám mây trắng bồng bềnh.

“Gì thế?”

“Cậu ấy vừa nheo mày”

Lại có tiếng cười khúc khích bên tai.

Nhưng rồi giai điệu ngọt ngào tắt lịm, những tia nắng và bầu trời xanh thẳm biến mất. Màu xám xịt u tối lan tỏa.

+ Anh…sẽ…kéo…em…lên…

Bóng dáng người con trai trên mép sân thượng, khuôn mặt đau đớn nhợt nhạt. Đan rơi xuống. Vân ngã ra sau. Kiệt giơ con dao lên….

Phập !

+ KHÔNG, KIỆT ƠI !!!!!

Đan choàng tỉnh giấc, cô bật dậy, mặt mũi nhễ nhại mồ hôi, hơi thở dồn dập.

+ Kiệt…Kiệt….

Đan liên mồm gọi Kiệt, đảo mắt xung quanh. Chị cả, chị hai đang nhìn Đan. Cô tròn mắt không chớp nổi. Rồi Đan nhận ra căn phòng màu trắng, có một sợi dây truyền chất đang gắn vào cánh tay. Bộ trang phục xanh trắng, rộng thùng thình.

+ Bình tĩnh nào Đan, em vẫn còn shock *chị cả đỡ Đan nằm xuống*

Ngay tức khắc Đan ngồi dậy, giật sợi dây nhựa khỏi tay, hốt hoảng:

+ Kiệt !! Anh ấy đâu?

Đan đẩy Tùng và Ghim ra, bước xuống đất. Trước mặt Đan là Kiệt, anh đnag nằm trên giường bệnh. Kiệt đang nằm ngủ ư? Hay…hay…

Đan đến giường của Kiệt, nhìn Kiệt thật lâu. Kiệt nằm im, hơi thở đều đặn. Đan mỉm cười yên tâm. Cô nắm chặt tay Kiệt, ngồi bên giường anh và cứ nhìn anh mãi.

+ À, có chuyện gì đã xảy ra? Em nhớ là Kiệt và em đang đung đưa ở tầng sân thượng.

+ Con nhóc này. Em làm mấy bà chị chết vì đau tim mất !

Đan ngây người ra. Nam và Ghim kể lại.

Trước khi đến khu công trường, Kiệt đã gọi điện nhắn Nam đến ngay. Khổ nỗi Nam còn đang bận tay với đám người của Vân nên phải lúc lâu mới tới được. Vừa mở cửa sân thượng đã thấy cảnh Kiệt túm sợi dây thừng. Nam, Ghim, Huyền và nhiều người khác đã chạy tới kịp nắm lấy sợi dây khi Kiệt gục xuống, tuột tay.

+ Xém chút Kiệt cũng rơi xuống rồi *Ân rên rỉ*

+ Các cậu may thật đó.



Huyền và Đan ôm chặt lấy Đan khóc lóc, Huyền không quên thưởng cho con bạn một vài cái đánh. Đan ngẩn ngẩn ngơ ngơ, sự việc xảy ra như một phép lạ, một điều kì diệu. Đan siết chặt tay, cười hạnh phúc, cứ ngỡ không còn sống mà gặp mọi người.

“Kết thúc rồi Kiệt ơi, không còn gì có thể cản trở chúng ta nữa phải không? Từ nay em có thể bên anh. Nhất định em sẽ không để nỡ 1 giây 1 phút nào đâu”.

Đan vui sướng ôm chầm Kiệt, Trung – Tuấn – Chi xách hoa quả vào, vội tiến lại kéo Đan ra xa.

+ Ê Ê…!!! Nó bị đâm vào bụng, mất bao nhiêu máu mà cô ôm nó, rách vết thương thì sao? *Tuấn gào*

+ Ui… Xin lỗi *Đan hốt hoảng*

+ Thật là….*Trung lắc đầu*

Đan sực nhớ ra một điều, cô quay khắp căn phòng tìm kiếm.

+ Gì?? *chị hai hỏi*

+ Vân đâu? Cô ta không nằm cùng phòng này sao?

Bầu không khí trùng xuống.

+ Vân…chết rồi à?

+ Không *Ghim cười méo mó*

+ Cô ấy…ừm…Bây giờ đang nằm ở phòng khác *Nam nói*

Đan nhìn Nam và Ghim chằm chằm.

+ Vân bây giờ liệt toàn thân, là người thực v