ăm vào phòng.
+ chủ tịch, đúng là phòng này (người đàn ông phía sau cung kính)
Bà ta rảo mắt lườm 1 vòng, trước sự ngất ngây của 3 con vịt.
+ Các cô đã chăm sóc Woo Joong thời gian qua sao? (người phụ nữ hỏi, bà ta nở nụ cười hài lòng)
+ Vâng.... (đồng thanh) Bà là....?
Bà ta không nói gì, bước tới giường Joong, nét đau khổ tận cùng lộ ra
khi bà ta vuốt nhẹ mái tóc Joong. Căn phòng im lặng... Cho đến khi:
+ Cô ơy??????????? Tìm thấy Woo Joong rồi ạk??????
Một thanh niên cao ráo, khuân mặt khả ái. hớt hải chạy xộc vào phòng, chen qua hàng người đông nghịt.
+ Cô? Cà Rốt? (chạy lại giường Woo Jooong) Nè? Cậu sao vậy Cà rốt? (sửng sốt)
+ Này anh, anh ấy không cử động được. (Đan nói)
+ Cái gì? (hắn bật dậy)
Ngoài cửa lại suất hiện thêm hai thanh niên nữa, cũng lo lắng chạy lại giường.
+ ôi ,3 anh đẹp trai kute quá (chị cả xịt máu mũi)
+ Ngang ngửa Joong còn gì ! (chị hai tí tởn)
+ Tìm thấy Joong rồi, Vân nói không sai (gã có khuôn mặt thông minh nói)
+ Thôi đi Jun, đừng có kêu khóc (Đá cho gã vào đầu tiên một cú) Bồ cậu chưa chết đâu. (gã có khuôn mặt xinh đẹp chu mồm)
3 gã sừng sổ ẫm ĩ, người phụ nữ vẫn nhìn vào Joong chăm chăm, trầm tư.
+ NHỨC CẢ ĐẦU. CÁC NGƯỜI CÓ IM MỒM KHÔNG.
Lập tức trong phòng chỉ cong tiếng muỗi vo ve, tiếng hét của Đan là âm
thanh với tần số vượt ngưỡng người thường có thể chịu đựng. Gã khả ái
(hình như tên Jun) nhảy tới chỉ vào mặt Đan mà hét.
+ Cô là con nào? Bồ mới của Cà Rốt hử? Bước qua xác ta đã nhá !
+ Thế các người là ai mà hỏi tui?
+ Danh tiếng bọn ta còn có đứa thiểu năng không biết sao. (Jun cười
khùng khục làm rợn sống lưng - chẳng ai hỉu kỉu cười đó là gì
>O<"")
+ tôi là Kyu Jong, bạn thân Woo Joong. Tên việt, cứ gọi Trung. (Rất thông minh !)
+ Tôi là Young Saeng, bạn thân Woo Joong. Tên việt, cứ gọi là Chi. (Rất xinh đẹp! ^^)
+ Còn ta, Hyung Jun. Tên Việt cứ gọi là Tuấn. (rất khả ái! ) + Sao
không giới thiệu đầy đủ hở. Hắn ( Trung và Chi chỉ vào người Tuấn )
chính là bồ của Joong ! Ty Cà Rốt của hắn !
+ Nà, ghen ăn tức ở àk? ( Tuấn trừng mắt bĩu môi)
+ Thế cô thì sao? ( Trung và Chi vừa nói vừa lừ lại Tuấn)
+ Tôi tên Đan.
+ Mọi chuyện là thế nào Đan? (người phụ nữ quay lại hỏi)
+ Cháu gặp anh ấy 2 tháng trước, bên bờ hồ.....
...................
+ Mất trí nhớ? Sống nhờ? làm trợ lí giám đốc? (Tuấn thét ra lửa)
+ Ngồi yên, Tuấn ! (người phụ nữ đe dọa)
+ A dạ (ngoan ngoãn)
+ Cháu và 2 chị vất vả nhiều rồi, Từ nay cứ giao Woo Joong cho ta.
+ sao ạk? ( Đan hoảng hốt)
Người phụ nữ nói với đám người theo sau, tất cả đổ xô đi thực hiện. Đan ngơ ngác.
+ Ơ, khoan đã....
+ Ra đây ! ( 3 tên đồng loạt túm áo Đan lôi ra cửa)
+ Các người tính làm gì?
+ Bà ấy đang thủ tục xuất viện, Joong sẽ được đưa vào bệnh viện chất
lượng hơn (Trung dõng dạc, không quên túm áo Đan và lôi cô càng xa càng
tốt)
+ Anh ấy đang bị như vậy thì di chuyển kiểu gì?
+ Này nhóc. Bà ấy muốn gì thì đều làm được, Joong sẽ ổn thôi. mẹ hắn mà !( Chi nói)
+ MẸ ÁK?????????????????
Cả 3 nhìn nhau, Tuấn nheo một bên mày:
+Phải. Đó là mẹ hắn. Hwang Tea Na - chủ tịc tập đoàn T.A !!!!
-----------------------------
Những ngày sau đó, Đan đi học bình thường nhưng không có chút tin tức
gì về Joong, anh ấy đã hoàn toàn biến mất cùng với mẹ mình và 3 thằng ạn quái đản. Đan lo phát điên phát khùng, giờ thì ngay cả cơ hội nhìn Jung Min cũng chấm hết. Huyền và Ân nghỉ học từ hôm khai giảng, chẳng còn ai bên cạnh Đan, bơ vơ, trơ trọi. Ở công rty chị cả cũng học được rất
nhiều kinh nghiệm, đủ sức làm công ty không phá sản )còn có phát triển
hay không thì không biết). Ngày lại ngày, tất cả đều bặt vô âm tín,
không 1 dấu vết, không 1 cú dt, thư từ... Đan phải sống cuộc đời thế này bao lâu?
" Em nhơ anh quá Jung Min".
Đang gục đầu mân mê nỗi nhớ với cái MP3, Đan chẳng biết rằng xung quanh đã loạn.
" Cộc -cộc" - 1 cánh tay gõ nhẹ vào mặt bàn Đan. Cô ngẩng đầu, bật ngửa ghế vì giật mình.
+ Ái chà. Sợ tôi mức đó àk.
+ NAMMMMMMMMMMMMMMMMM
+ Ừk đúng rồi, thì ra vẫn còn nhớ tên tôi.
+ Anhhhhhhhhhhh, sao anh lại ở đâyyyyyyyyyyyyy?
+ Sang thăm cô tý ấy mà.
Một cú trợn mắt, Nam "đuổi" được bạn học ngồi trước Đan để chiếm trọn cái ghế. Hắn ngồi vắt chân quay lại phía Đan.
+ Trời ơi anh du côn thế. Mọi người nhìn kìa (Đan xấu hổ vì học sinh trong lớp nhìn cô bằng ánh mắt trầm trồ, nể sợ)
+ Huk? ( Hắn ngó nghiêng và bắt gặp hàng tá ánh mắt) Nhìn gì? Muốn bị móc mắt hok?
+ AAAAAAAAAAAAAA
Những tiếng kêu thất thanh cất lên, học sinh dẫm đạp lên nhau mà chạy,
Nam là
