mở
+ Hở. Cô làm gì trong phòng tôi?
+ Anh mới là kẻ "làm gì trong phòng tôi". Phòng anh bên cạnh cơ mà.
+ Ồh vậy hả.
Jung Min lại kéo lê cái gối và đống chăn sang phòng bên cạnh. Trông hắn như đứa trẻ lên ba. Hai chị xếp cho hắn ở tạm phòng của mẹ Đan, căn
phòng vẫn để trống từ khi bà mất. May hàng xóm của Đan là một anh Đại
học B tốt bụng đã cho Jung Min mượn bộ đồ. . Đan viết nhật kí. một ngày gần kết thúc mà cô lại gặp phải chuyện tày đình....
"Tối hôm nay tôi đã gặp một gã điên khùng định tự sát ở bờ hồ ngoài
công viên. Thật hối hận vì tôi đã cứu gã điên đó. Hắn đem một tá phiền
phức cho tôi.
Hắn nhìn có vẻ là công tử giàu có: tướng thì cao ráo, mặt mũi thì sáng sủa nhưng đầu óc thì hơi... lậm. Hắn mất trí tạm thời. Kẻ đầu tiên hắn nhìn thấy khi vừa thoát chết là tôi, phải chăng vì thế
mà hắn mới nhớ tôi?
Ấn tượng của tôi về gã khùng này trước khi hắn
mất trí nhớ....thật khó giải thích được. Tôi chỉ có thể dùng một câu kể
lại: Hắn Chán Đời! NHưng vì sao hắn chán đời nhỉ? HẮn giàu có, đẹp trai
đến thế thì chán đời cái gì?..."
Trang nhật kí đóng lại, Đan mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ nay gia đình cô sẽ thêm một người - một
kẻ khùng bị mất trí nhớ. Nhưng không hẳn là Đan không vui....
Cô
không biết rằng cách một bức tường, cũng có một người nữa đang mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt của hắn cho ta thấy được: Hắn là người
không hề có quá khứ!!!
Sáng hôm sau, Đan lại tỉnh giấc như bao ngày. Cô lại dậy muộn. Cuống cuồng sửa soạn, Đan lao nhanh ra cửa, quên cả ăn sáng.
+ Này! Mấy giờ cô mới về? (JungMin thản nhiên ngồi ăn cùng hai bà chằn)
+ Chẳng bít, àk mà.... chắc tầm 12h. Thôi tôi đi học đây.
+ Ừ.
Jung Min nói xong thì Đan cũng mất hút. Cô vắt chân lên cổ, chạy hồng
hộc, tiết đầu của bà chủ nhiệm mà đi muộn thì... còn gì tệ hại hơn?!
Chạy được một đoạn, Đan gặp một gã đang đi xe đạp mặc đồng phục trường
mình. Nom điệu bộ hắn ung dung như còn sớm lắm vậy. Suy đi tính lại một
hồi, Đan phải lựa chọn: Đi học muộn hoặc là sẽ hpair can đảm nhờ tên kia cho đi nhờ...
Và Đan nhanh chóng quyết định.
+ Bạn gì ơy!
+ ?
Hắn dừng xe ngoảnh lại, Đan chạy tức tốc đằng sau.
+ Ngại qua, nhưng tớ muộn học rồi! Làm ơn cho tớ đi nhờ xe với (thở không ra hơi, nhìn rất đáng thương)
+ Nhưng.......(hắn đang cố giải thích gì đó)
+ Làm ơn đi mà! Tớ xin cậu! Hix (chắp tay lạy lấy lạy để)
Tên con trai chau mày vì do dự.
+ Đen đủi ghê, sao lại gặp cô cơ chứ.
Đan chẳng biết nói gì đáp lời. Hắn nói thế thì... chắc chắn là không thể đi nhờ!
" Phách lối! Tôi cóc cần nhá"
+ Còn đứng đó làm gì? Lên đi, kêu muộn học mà.
+ HỞ........
+ Tôi đổi ý thì hãy trách cô ngu ngốc.
+ Ờ... ờ... Cám ơn.
"Thì ra chịu cho đi nhờ. Haha. Kể ra cũng không tệ như mình nghĩ"
+ Cô đèo đi, tôi mệt lắm.
+ CÁI ZÌ. Làm sao tôi đèo nổi một tên con trai như cậu.
+ Còn 5 là đánh trống...( thản nhiên đưa tay nhìn đồng hồ, điệu bộ thách thức)
+......!!! ĐỒ CHẾT TIỆT!!!
Thế là Đan phải è cổ đèo tên đó đến trường, đây là bổn phận của những
người đi nhờ xe kẻ khác.Đan đến vừa kịp lúc, cô phóng nhanh trước khi
cổng trưởng đóng lại. Nhưng sao tên kia cứ đứng bên ngoài?
+ Ê....Ê..... Tên kia....Cậu.... không..... vào ....àk?
+ Huk?
+ TÔI BẢO CẬU KHÔNG VÀO ÀK ! Bắt tôi cong lưng lai đến mà không vào là sao?
+ Tôi có nói là tôi đi học đâu?
+ Cái gì?
+ THế mới nói số tôi đen đủi. Tự dưng lại có kẻ ngốc nhờ xe đến trường, trong khi tôi lại trốn học chứ. Haha...
Nói rồi hắn phóng ù xe đi, để lại Đan ngẩn người nhìn theo....
"AX. Tên đó trốn học !"
Đan vội vã chạy vào lớp. Cô giáo đang đứng trước cửa. PHải chi Đan chạy vào từ khi nãy thì đã kịp rồi (hối hận!)
+ Đan. Một tuần 7 ngày thì đi học muộn 5 ngày. EM TÍNH SAO?
+........!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Giờ ra chơi..............
+ Ê Đan. Xuống căng-tin kiếm gì uống đi, nóng quá!
Huyền - bạn Đan đã đánh thức Đan từ giấc mộng ngàn sao trở về địa cầu.
+ Lại ngủ gật. trời.
+.........HƠ............Oáp !!! HỌc chán thì ngủ......
Cả hai kéo xuống căng-tin.
+ Sao hôm nay tiến bộ ghê. Bình thường là muộn nửa tiết (Huyền mút sữa, tay cầm chiếc bánh)
+ Tiến bộ là nhờ một thằng khốn cho đi nhờ, tiền công là hắn không phải lai!
+ Thằng khốn nèo? (cười phì hết sữa) Hahaha.... Sao lại thằng khốn?
+ Chuyện dài dòng.......
+ Đấy. Cậu bảo có xúi quẩy không. Người đen đủi là tớ mới phải. Vẫn đi muộn mà còn bị hắn bắt nạt.
+ Ừa. (cười khúc khích)
+ À. NÓi cho cậu tin hay. Nhà tớ mới khai quật được một tên đẹp trai nhé (nói nhỏ)
+ CÁI GÌ (la inh ỏi, phì hết bá