Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210871

Bình chọn: 8.00/10/1087 lượt.

.......

+ Hắn đang mất trí nhớ, đầu óc dễ bị tổn thương... Nếu mà chị cứ bắt hắn làm việc quá nhiều, đầu óc hắn bệnh thì sao?

Chị cả và mọi người giật mình, sợ hãi khi nghĩ đến ... tiền bồi thường cho gia đình hắn, tiền thuốc men...

+ Ừ ừ, em nói .... có lý......( nuốt nước bọt)

+ Vì vậy ( tiếp tục cao giọng) một ngày Jung Min chỉ làm cho chị 4h thui. Không hơn không kém.

Nói rồi Đan lôi Jung Min ra ngoài, Huyền chạy sau. Chị cả Đan cứ tẽn tò, vừa tiếc vừa lẩm bẩm:

+ Cái con bé Đan này, chẳng phải nó bảo Jung Min ăn không ngồi rồi nên bắt làm việc còn gì...

Cả ba rời khỏi công ty, về nhà Đan. Huyền không hề thấy phiền khi đi
cùng mỹ nam là Jung Min (thế mà khi nãy còn nói). Trên đường Huyền không ngớt hỏi han Jung Min đủ điều khiến Đan nghe cũng phát bực. Kết quả là
cái nóng đổ lửa + nỗi bực với Huyền đã làm Đan phải tống Huyền ra khỏi
nhà cô. Vậy là chỉ còn lại Đan với Jung Min.

+ Chết rồi ! Chị hai hôm nay phải làm liên ca, chị ấy sẽ không về nấu cơm ( mếu máo vì đói)

+ Huk? Thế đợi chị cả cô về.

+ Trời ơi là trời ! Tôi đói sắp xỉu rồi ( quằn quại)

+.....(thản nhiên nằm bò ra ghế, vớ nhanh quyển tạp chí như Thiên hạ vẫn thái bình)

+ TRỜI ƠI TÔI ĐÓI LẮM RỒI. AAAAAA.........................

+Cô. la.hét.gì.chứ?Vậy cô bảo tôi phải làm sao?

+ Thế anh không đói àk?

+ ......Đến bữa ai chẳng đói !

+ THế mà còn ngồi đó.

+ Vậy phải như thế nào?

+ Đừng hỏi tôi, tôi không có tiền! Huhu

+ Ax. Tôi chịu cô rồi đó. Tôi...đào đau ra tiên.

Đan im bặt,hắn đã nói đến thế thì Đan có gào thêm cũng chỉ tốn hơi.

"Tưởng chị cả tôi cảm tạ anh, cho anh đống tiền chứ ! Hix hix"

Đan hậm hực quanh quẩn trong nhà. Đói mà chẳng có gì ăn.....

[Chắc định kiếm cái giẻ rách tạm '>

Đột ngột Đan té ngửa ra sàn, đau điếng.

+ Cái quái gì thế . Đang đói là bực lắm nha.

Đan kéo cái giỏ chềnh ềnh ở lối đi ra, đó là đống quần áo hôm qua còn
chưa chịu giặt.[Tại gia đình mải tiếp "khách"'>. Trên cùng chính là cái
áo sơmi kẻ đỏ và chiếc quần jean đen của hắn.

Đan cầm bộ đồ lên săm soi. Chất liệu vải cực tốt, đàn hồi và rất thoáng khí, chiếc quần thì
xẻ chéo tả tơi.... Nhìn tổng thể cứ như trước kia gã Jung Min bụi bặm
lắm vậy?!

+ Này cô (cười khỉnh) Tôi không biết rằng cô thích
mấy món đó. Nhưng mà... Ừm, tôi nghĩ nó không được sạch cho lắm ! Tôi đẫ mặc nguyên ngày hôm qua ( cười khúc khích)

Đan vội ném gọn tát cả
ra... giữa nhà. Giật cả mình. Đồ zô zuyên. Jung Min vẫn không thôi kiểu
cười đáng ghét, một cách tự nhiên, hắn đứng lên nhặt quần áo bỏ vào giỏ.

+ Hở? (Đan ngạc nhiên khi từ túi chiếc quần jean rơi ra một đống giấy tờ....)

+ Gì thế? (hắn cũng ngạc nhiên không kém. Với Jung Min thì đồ trước kia của hắn đều là đồ lạ)

Đan bò nhanh đến chộp một tấm thẻ. Cô chắc chắn ràng đó là thẻ rút tiền (Há há)

+ Waaaa. Là thẻ rút tiền. Ông trời có mắt ghê.

+?????

+ Anh nhìn này, trước kia anh có tài khoản riêng àk? Nhiều tiền không? Hihi

Jung Min cầm tấm thẻ lên, nghi ngợi một hồi.

+ Tôi không biết (Đương nhiên là không biết rồi !!?). Nhưng nhỡ không phải thẻ của tôi mà là tôi cầm hộ ai đó.....

+ Oài. Chúng ta có cướp tiền trong này đâu chứ. Coi như...vay tạm chút ít. Tôi đói lắm rồi ( mắt sáng như sao)

+ Ừmk..... thôi được. Kẻ tham ăn như cô hiếm thật.

Đan cầm tấm thẻ rồi phóng ù lên phòng thay đồ. Chắc chắn "của chùa bao giờ cũng ngon" !!! Haha.

Jung min đội thêm cái mũ vừa "cuỗm" ở công ty xong.

Hắn nhặt lên mấy mảnh giấy nhỏ, lật giở xem xét chúng.

+ Jung Min. Anh cầm gì thế?

+ Máy thứ rơi kèm.

Đan lại nhao nhao chạy đến xem, đó là những mảnh giấy đã bị xé nát cùng một tấm ảnh bị vò nhàu nhúm

+ Anh cũng nóng tính thật. Làm gì đến mức xé thư rồi vò nát ảnh thế này.

Đan kéo phẳng tấm ảnh, là hình một cô gái, xinh đẹp tực thiên thần.

+ Đẹp quá ! (Đan ngây người nhìn tấm ảnh). Đúng là hơn đứt hai bà chằn nhà tôi. hahaha

[So sánh "thiên thần" với hai chị gái, có thể coi đây là một cách ngợi khen kèm theo phỉ báng "thiên thần"'>

Jung Min ngay lập tức có phản ứng. Hắn ta giật tấm ảnh và vò nát thêm lần nữa.

+ Bình tĩnh..... Anh nhớ cô ta là ai àk? ( Đề phòng trước thái độ dữ dằn của Jung Min)

Hắn trầm ngâm, chẳng nói chẳng giằng nửa lời. Để rồi khi cơn giận nguôi ngoai hắn mới chịu cất tiếng............

Hắn trầm ngâm, chẳng nói chẳng giằng nửa lời. Để rồi khi cơn giận nguôi ngoai hắn mới chịu cất tiếng............

+.....Xin lỗi......Tôi chẳng hiểu vì sao tôi lại tức giận............

Hắn ân hận, điều này ngay lập tức xua tan đi sự phòng bị phản xạ của Đan khi nãy. Cô thở dài.

+ Anh phải kiềm chế nhé. Tôi dễ ác cảm v


Polaroid