mặc quần áo
thời thượng trước mắt, cô ta có một đôi mắt lấp lánh có thần, vóc người
cô ta thon thả tinh tế, đầu tóc dài đen nhánh như thác nước, cùng với bộ dáng đôi môi khẽ mím chặt, biểu hiện ra cô ta là một cô gái vô cùng có
quyết tâm lại càng có thêm năng lực hành động. Bên cạnh cô ta có đi theo một cô gái tướng mạo thanh tú, xinh đẹp, có một đôi mắt rất to tròn,
rất đáng yêu, làm cho người ta có cảm giác ấm áp tươi mát. Lão phu nhân
thích hai cô gái xinh đẹp khả ái lại thú vị này, vì một món ăn nhưng lại chạy đến tìm bà. Đây là một chuyện xưa về tình yêu, Úy Nhân Nhân sau
khi giải thích xong động cơ học món ăn, lão phu nhân ho khụ, nhấp một
ngụm trà.
“Cô Úy” Bà nheo mắt lại. “Tôi không muốn làm cho cô thất vọng, nhưng món ăn này trong thời gian ngắn cô học không được”
“Rất khó sao?” Hà Phi kinh sợ hỏi.
Lão phu nhân ngoắc tay, quản gia lập tức đón nhận trước, lão phu nhân phân phó: “Gọi Tiểu Như tới” Lão phu nhân quay đầu giải thích với hai
cô. “Nó là cháu gái của tôi. Tôi sẽ bảo nó làm mẫu một lần, các cô cũng
sẽ biết tại sao tôi nói học không được”
“Wow!” Nhân Nhân lấy sổ ghi chép ra, ngay cả ghi chép cũng không kịp, thấy vậy trợn mắt hốc mồm.
“Wow!!” Hà Phi há hốc mồm. “Tổ… Tổ trưởng… Cậu xác định muốn học?” Cô nhỏ giọng hỏi Nhân Nhân.
Cháu gái Đặng phu nhân mỉm cười giải thích mỗi một bước với Nhân Nhân, nhưng là đôi tay linh xảo nha
nh nhẹn tựa như đang quay phim võ thuật, Nhân Nhân cùng Hà Phi thấy vậy hoa mắt hỗn loạn.
Vừa bắt đầu thật giống như rất đơn giản, cô ta dạy Nhân Nhân: “Món ăn phải tẩm gia vị hai phút, để khăn giấy xuống sàng hút nước…”
“Ừ ừ” Nhân Nhân ghi vào, cái này đơn giản.
“Đánh trứng trong bát!” Tiểu Như làm mẫu.
Hà Phi gật đầu — ừ, cái này mình cũng biết nha! Kế tiếp nhất định tựa như cô nói hai dạng lúc trước, khác biệt chính là xào lên.
Tiểu Như cho thêm gia vị vào trứng theo trình tự. “Một muỗng cà phê
nước mắm, một muỗng cà phê đường, một muỗng cà phê rượu, quấy đều đặn…”
“Ừm” Đơn giản! Nhân Nhân ghi chép.
Hà Phi híp híp mắt cười, không sai biệt là nên xào đi!?
Tiểu Như ưu nhã lấy chảo. “Một muỗng cà phê tinh bột khoai tây thêm
một muỗng cà phê nước, lại thêm một muỗng cà phê nước thịt hầm, hai
muỗng cà phê Mirin [1'>…” Sau đó cô ta bật bếp.
Hà Phi cao hứng nói: “Bắt đầu xào rồi?”
Tiểu Như quay đầu cười một tiếng với cô, sau đó đặt chảo lên cho
nóng. “Không, trước tiên đun những thứ này thành nước sốt sền sệt dưới
lửa nhỏ”
Hả? Hà Phi nhăn mày, có chút phiền toái rồi.
Nhân Nhân mặt không đổi sắc ghi chép, hắc hắc ~~ cái này không khó.
“Sau đó –” Tiểu Như cười ngắm hai người bọn họ. “Đổ nước sốt vào giữa trứng, nhưng –” Cô ta thận trọng nhắc nhở. “Không nên quấy đều đặn” Cô
ta cầm chảo, động tác chậm làm mẫu. “Khẽ cho tinh bột khoai tây vào món
ăn, nhất thiết không nên gây lay động đến trứng và nước sốt đã được lắng đọng tự nhiên…”
Oa a ~~ Chân mày Hà Phi nhíu chặt hơn. Còn lắng đọng tự nhiên!?
Nhân Nhân nghiêm túc ghi chép. “Ừ, được” Lắng đọng tự nhiên…
Cuối cùng cũng bắt đầu xào, riêng chút ít thủ tục này mất một tiếng
đồng hồ. Tiểu Như cầm chảo nóng giống như luyện võ công, nín thở ngưng
thần rút khăn giấy, chậm chạp ưu nhã mà lau sạch nồi.
“Thêm một thìa dầu” Sau đó cô ta xin lỗi cười một tiếng. “Kế tiếp tôi phải làm liền một mạch, không thể giải thích, tự hai người nhìn kỹ từng bước nhé”
Nhân Nhân Hà Phi ra sức gật đầu, nhìn chăm chú.
Sau khi thêm nước sốt vào món ăn, hai tay Tiểu Như vừa cầm nồi vừa xốc chảo lên hai vòng, lửa bốc lên.
Hà Phi kinh hô: “Wow ~~ lợi hại!”
Nhân Nhân nhăn mày, thật giống như có chút khó khăn.
Phảng phất chú ý tới sự hoang mang của hai cô, Tiểu Như dặn dò: “Vòng quay mặc dù nguy hiểm nhưng là tuyệt đối cần thiết, đây là vì để cho
trứng được sức nóng của nồi làm nở ra”
Cô ta đặt nồi lại lên bếp, thêm dầu bơ, thuận tiện tưới thêm chút
dầu, nhưng là cô ta thêm dầu vào bên cạnh trứng chứ không trực tiếp thêm dầu vào trứng, sau đó cô ta nhanh chóng dùng xẻng lật lại trứng, lập
tức tắt lửa, lập tức cho vào đĩa. Món ăn có màu vàng nhạt kèm thêm sắc
xanh biếc, còn bốc lên hơi nóng, món ăn đặc biệt đã hoàn thành.
Mùi thơm tràn ngập, Hà Phi trợn mắt há mồm. “Khó như thế!”
Nhân Nhân mím chặt môi vẫn không chịu thua, nhưng giọng điệu rõ ràng
suy yếu không ít. “Tôi… Tôi muốn học… Tôi nhất định phải học được…”
Tiểu Như trang trí vào món ăn. “Món ăn này dựa vào kinh nghiệm cùng
học tập. Mỗi một động tác cũng phải đan xen lẫn nhau, nhanh tay lẹ mắt,
không thể làm từng lượt, trứng rất khó xào được tốt, lửa quá lớn thì quá chín, quá nhỏ sẽ mất mùi vị, thời gian và lửa phải phối hợp mới tốt.
Nhớ kỹ, món ăn này nhất định phải vừa xào xong thì ăn, bởi vì sau khi
làm xong không bao lâu, món ăn sẽ tan thành nước, vậy thì không dễ ăn,
hơn nữa có trở nên rất khó coi! Các cô mau