Nhóc Lười...tôi Yêu Em

Nhóc Lười...tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3221582

Bình chọn: 8.00/10/2158 lượt.

u cây đào trồng xung quanh. Một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ ở giữa hồ nước rộng có suối nước chảy róc rách từ trên vách núi xuống, cùng một cây cầu gỗ trải dài từ một nửa bờ hồ đến thềm ngôi nhà gỗ. Trước cửa ngôi nhà gỗ còn có treo mấy trước đèn lồng đỏ, cần câu cá, dưới lòng hồ còn có hẳn một con thuyền gỗ có mui có dây thừng buộc chặt vào chân cột ngôi nhà gỗ.

Xung quanh trồng rất nhiều loài hoa như hoa cẩm chướng, hoa hồng, hoa thược dược, hoa đồng tiền …đủ màu sắc rực rỡ.

- Cái này là do anh làm hả? – Hoạ Mi không tin vào mắt mình những gì vừa nhìn thấy hỏi bằng giọng kinh ngạc

- Uh, kể từ khi anh phát hiện ra nơi này, anh đã định khi nào hoàn thành xong sẽ thường xuyên dẫn em tới đây chơi. Đợi em trưởng thành, anh sẽ cưới em, rồi chúng mình chuyển tới đây sống luôn. Sẽ không lo bị ai làm phiền, làm hại nữa. Kể từ lúc em bị bọn người xấu hại quay clip “nóng” để cả đời này em không ngóc đầu lên được, lại thêm bọn người dư luận miệng lưỡi rắn rết cay độc nói linh tinh khiến em sống không được mà chết cũng không xong và muốn nhảy lầu tự sát để giải thoát. Thì anh càng quyết tâm đưa em tới đây sống hơn, chỉ có như vậy em mới có thể được sống một cuộc sống vui vẻ, bình an. – Nhật Duy nắm chặt tay Hoạ Mi thoáng chua xót nói.

- Nhân gian lắm phiền muội, lòng dạ con người thâm sâu khó lường, miệng lưỡi cay nghiệt ác độc chỉ thích “ngậm máu phun người”, “ném đá giấu tay” làm hại người khác để mà đạt được lợi ích cá nhân, nhân cơ hội “dậu đổ bìm leo” mà thăng tiến, kiếm được tiền. Tình cảm biến chất, sống máu lạnh, tàn nhẫn thấy người khác gặp nạn còn cười trên nỗi đau của người ta, thậm chí dồn người ta vào bước đường cùng phải chết để giải thoát. – Nhật Duy cười nhạt khinh bỉ, có chút cay đắng.

- Thì với em một cô gái lương thiện, thích sống một cuộc sống tự do tự tại, không thích bon chen đấu tranh với cuộc đời để kiếm được nhiều tiền, được hưởng vinh hoa phú quý, nhà lầu xe hơi. Làm sao có thể sống thoải mái, yên bình giữa đám người như con thú điên luôn khát máu bất chấp thủ đoạn để đạt được lợi ích ấy chứ. Cả anh cũng không thể thích nghi được với cái cuộc sống suốt ngày đấu đá tranh đoạt, ngươi sống ta chết đến mức sứt đầu mẻ trán, luôn nơm nớp lo sợ bị người ta làm hại, tính mạng như ngọn nến trước gió có thể biến mất lúc nào ấy cả. – Nhật Duy nắm chặt tay Hoạ Mi cùng đưa mắt nhìn về ngôi nhà gỗ với những đoá hoa tràn đầy sức sống ở trước mặt nói với vẻ bất lực, mệt mỏi.

- Thế nên anh thấy chỉ có nơi này là thích hợp để chúng ta sống nhất, nơi này mới thực sự là thế giới riêng thuộc về hai chúng ta. Chỉ có sống ở nơi này chúng ta mới có thể được thoải mái, bình an không lo sợ bị kẻ nào đó ghen tỵ tìm cách làm hại, giết chết. Chúng ta không cần có nhiều tiền, nhà lầu xe hơi, càng không cần vinh hoa phú quý mà chúng ta chỉ cần một cuộc sống bình an luôn yêu thương, giúp đỡ nhau lúc ôm đau và sống hạnh phúc bên nhau đến trọn đời sớm tối có nhau. Chứ không phải mỗi người một nơi, cả năm may ra mới gặp nhau vài lần, vì cơm áo gạo tiền mà đánh cãi chửi nhau… - Nhật Duy nhìn thẳng vào mắt Hoạ Mi, tay nắm thật chặt nói rõ ràng từng chữ.

- Em có hiểu ý anh muốn nói không?

- Em hiểu, em cũng chỉ cần một cuộc sống bình an, được sống hạnh phúc, vui vẻ bên người em yêu là đủ rồi. Kiếp này không cầu phú quý chỉ cầu bình an – Hoạ Mi mỉm cười rạng rỡ nói to.

- Chúng ta sẽ cùng cố gắng thực hiện vì mục tiêu sống đó nhé, nơi này sẽ là thiên đường chỉ thuộc về đôi ta mà thôi. Đợi khi mùa xuân đến em sẽ thấy hoa đào xung quanh đây nở đẹp mê hồn như thế nào, tiếng chim hót líu lo hấp dẫn ra sao. – Nhật Duy nhìn xung quanh ánh mắt mơ màng

- Và chúng ta sẽ sống trong ngôi nhà gỗ kia, câu cá ăn sống qua ngày, dù có xảy ra chuyện gì chúng ta cũng sẽ luôn nắm chặt tay nhau có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu. Và nơi này sẽ là chứng nhân chứng minh cho tình yêu đôi ta dành cho nhau đẹp như thế nào. – Hoạ Mi mỉm cười hạnh phúc, liệu đó có phải là giấc mơ không? Liệu có thể biến giấc mơ thành hiện thực được không?

- Nào đi theo anh, anh muốn dành tặng em một món quà đặc biệt nhất – Nhật Duy nắm chặt tay Hoạ Mi kéo đi nhanh về phía cánh đồng hoa đủ màu sắc rực rỡ đang khoe dưới ánh nắng vàng nhạt của thời tiết mùa đông.

- Món quà đó có thể giúp em bay được lên trời cao kia phải không? – Hoạ Mi mắt sáng long lanh

- Oh, món quà đó đợi khi em xem xong món quà đặc biệt này anh sẽ dẫn em đi xemsau. Tới lúc đó em muốn bay lơ lửng trên trời cao kia thế nào cũng được – Nhật Duy tỏ vẻ thần bí

- Sắp tới nơi rồi, bây giờ em nhắm mắt lại đi khi nào anh bảo em mở mắt mới được mở đó, cấm chơi ăn gian. Hì – Bóng người cao lớn của Nhật Duy đứng chặn trước mặt Hoạ Mi, nghiêm túc nói.

- Làm gì bí mật thế, em nhắm mắt là được chứ gì. – Dù không muốn nhưng cuối cùng Hoạ Mi cũng đành miễn cưỡng nhún vai nhắm chặt mắt lại, thầm nghĩ nếu mình ti hí nhìn thoáng qua một chút thôi chắc anh ấy không biết đâu nhi. Ka ka

- Em đừng có mà giở trò ti hí mắt nhé, như vậy trò chơi sẽ không thú vị đâu – Nhật Duy nghiêng đầu quan sát vẻ mặt nhắm mắt


The Soda Pop