Polaroid
Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323714

Bình chọn: 9.5.00/10/371 lượt.

ra các thông điệp giả để giải thích sai lạc dấu vết trên hầm mộ về vị Pharaoh trẻ tuổi đã lựa
chọn sự hy sinh thần bí. Giờ đây, thời điểm Tutankhamun quay trở lại thế giới đã đến. Để tạo dựng nên một đội ngũ mới cho ông ta, các sứ giả đắc lực túa đi khắp ngóc ngách trên trái đất, tìm kiếm những người trẻ
trung, thử thách họ, rồi lựa chọn đưa họ gia nhập đội quân địa ngục…

Tiếng chuông đồng hồ báo nửa đêm đã vang lên vài phút trước. Cửa sổ vẫn
im lìm. Đôi khi, một vệt đen phớt nhanh qua mặt kính đốm ướt. Nhưng chỉ
là nhánh cây thấp chuyển động trong gió hoặc một con dơi nào đó chao
cánh bay đi kiếm ăn. Những ý nghĩ trong đầu Duy bước đi chậm rãi. Về
Ghi. Về sự choáng váng rồi nhanh chóng biến thành thái độ xa lánh của cô ấy khi nhận ra cậu đã có một người bạn gái mới. Ý nghĩ về chính mình.
Về nhận thức sai lầm mà không sao tránh được, mỗi ngày một dấn vào sâu
hơn…

Duy vẫn nằm im ở tư thế của xác ướp. Đột nhiên, lưng cậu
nhói lên. Cảm giác đau nhẹ thoạt đầu phát ra từ một điểm giữa sống lưng
rồi tăng dần cấp độ. Hệt như bên trong cậu, có một mũi khoan nhọn hoắt
đang hoạt động, phả hủy vùng thượng vị. Cậu đờ dại, tự nhủ cơn đau sẽ
trôi qua. Thế nhưng, nó không trôi qua. Cái điểm nhói buốt bắt đầu lan
ra rộng hơn. Cảm giác đau đớn giống như một con mắt thứ ba, tách ra khỏi cậu. Nó khiến Duy như nhìn thấy rất rõ những gì đang xảy ra ở bên dưới
lưng mình, như quan sát một kẻ khác. Cái điểm đau đầu tiên chính là một
lỗ thủng, do mũi khoan tạo ra, lúc này hiện nguyên hình là một chiếc rễ
bao phủ bởi một lớp chất nhầy ướt của ốc sên vươn ra. Xuất phát từ giữa
hai lá phổi, cái rễ xuyên qua da, mỗi lúc một vươn dài hơn, sắp sửa len
qua lớp vải giường. Không những thế, xung quanh chiếc rễ còn tủa ra
những chùm rễ nhỏ hơn, đang chen chúc nhau, tìm cách len qua làn da bên
dưới lưng Duy càng nhanh càng tốt. Cậu không thể đụng cựa gì nữa. Cả
thân thể cậu dính chặt vào lớp vải giường. Tấm lưng cậu vỡ vụn bởi sự
sinh sôi nhanh chóng ghê khiếp của hàng ngàn chiếc rễ cây trong suốt,
nhỏ li ti. Con mắt đau đớn bám chặt vào khoảng lưng trắng bệch với những đường nứt vỡ xanh tái. Một cách thản nhiên, chiếc rễ chính cùng hàng
ngàn chiếc rễ nhỏ nhầy ướt nối nhau xuyên thủng tiếp lớp vải, xuyên qua
tấm nệm, buông thõng xuống sàn. Bỗng dưng, sự trong suốt của những chiếc rễ đổi màu. Nó hồng lên, rồi nhanh chóng chuyển thành màu đỏ. Một mạng
lưới hút và truyền máu trực tiếp, từ Duy sang một vật thể khác dưới gầm
giường. Điều đó là sự thật bởi cái vật thể tiếp nhận máu từ Duy không
còn trong suốt nữa. Máu của cậu làm nó chậm chạp hiện hình. Con mắt thứ
ba mở to căng, kinh hoàng. Vật thể đó chính là cậu. Như vừa chui ra từ
khoang miệng một con ốc sên. Ướt nhép. Nhầy nhụa. Với các múi cơ phập
phồng, còn chưa được bao phủ bởi lớp da hoàn chỉnh. Duy chợt hiểu. Cậu
đang mất đi. Mất đi chính thể xác cậu, linh hồn cậu, theo đúng nghĩa
đen. Để tạo ra một vật thể sao chép khác. Giống hệt. Nhưng vĩnh viễn
không phải là cậu nữa.

Bằng tất cả bình sinh, Duy giật mạnh hai
cánh tay bắt chéo trên bụng. Chống khuỷu tay xuống mặt nệm, cậu gắng sức ngồi bật lên. Tiếng đứt lựt phựt của những cái rễ bị kéo căng hết cỡ
vang lên rõ mồn một, tựa các sợi dây đàn. Nhưng cậu không còn biết gì
khác ngoài việc phải đứt lìa tức khắc khỏi vật thể ẩn nấp dưới gầm
giường kia. Duy trở người, lẳng mạnh thân hình, rơi tự do từ mặt giường
xuống sàn gạch. Tấm nệm – vẫn bám theo lưng cậu bởi những cái rễ – lật
úp xuống theo. Duy nằm sấp. Phổi cậu bị đè ngạt. Hệt như cả một ngọn núi lớn đổ ập, chôn vùi thân thể Duy.

Duy nằm im như thế bao lâu
không rõ. Cảm giác đau đớn trên lưng tăng lên ghê khiếp, khiến ý định
gượng dậy mờ đi rồi mất hẳn. Những muốn rống lên theo cách một con thú
hoang dã bị trúng thương, nhưng tiếng kêu của Duy tắc lại trong cuống
họng. Xương và các khối cơ mất máu, tựa bị sấy khô, như muốn tan ra
thành tro bụi. Mình sắp chết rồi… Ý nghĩ lờ mờ lướt qua. Hơi thở dần dần rời bỏ Duy. Bất chợt, ngoài cửa sổ, một vết rạch sáng chói lóe lên. Mọi cảnh vật ngoài kia trong chớp nhoáng hiện ra với tất cả những đường nét sắc bén. Từ nhánh lá xòa gần kính cửa. Các nóc nhà bên kia đường với
những cột ăng-ten. Các cụm mây sáng trắng đang trôi về chân trời phía
Tây. Và có một bóng chim bay vút qua, như lao thẳng về phía ánh sáng của tia chớp. Bỗng nhiên, Duy nghĩ cậu chính là bóng chim ấy. Lao đi. Thoát ra khỏi cái cảm giác chết chóc đen tối này…

Hóa thân thành con
ốc sên kiệt sức, Duy trườn trên mặt sàn. Chậm. Mệt nhoài. Trườn về phía
cổng thông ra hành lang. Có chút gì đó như may mắn khi một cơn gió làm
cánh cửa bỗng mở rộng. Cậu nghe tiếng tim thoi thóp trong lồng ngực. Cậu nghe tiếng thở dốc lên của chính mình. Nhưng cậu không cho phép mình bỏ cuộc. Đầu ngón tay chạm vào mí ô gạch sát ngoài cùng căn phòng, Duy
nhoài mạnh. Tấm nệm cồng kềnh trên lưng mắc kẹt lại bởi khung cửa. Cậu
bò tiếp, thoát hẳn ra hành lang cuối dãy tầng hai. Dù đã thoát khỏi sức
nặng đè bẹp, Duy vẫn nằm im. Bụng cậu ướt mồ hôi. Cảm giác lạnh từ sàn
n