Teya Salat
Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323984

Bình chọn: 8.5.00/10/398 lượt.

hà thấm ngược vào bụng. Có tiếng động bên phòng ba mẹ phía đầu kia hành lang. Có lẽ ba cậu vừa tỉnh dậy. Duy gắng đứng lên. Cậu lảo đảo đi về
phía phòng tắm lớn ngay gần cầu thang.

Duy đoán đúng. Ba cậu mở
cửa, nhìn ra. Ông hơi giật mình: “Duy đấy hả?”. “Dạ. Con nè ba. Con muốn lấy cái khăn trong phòng tắm!” – Tay Duy vịn chặt tay nắm cửa. Giọng
nói yếu ớt của cậu khiến ba cậu nghĩ chệch sang hướng khác. Ông bật
cười, kiểu thông cảm và hiểu biết giữa đàn ông với nhau: “Ừ, nhanh lên,
coi chừng cảm lạnh nhé!”. Sự im lìm lại bao phủ căn nhà. Duy bước vào
phòng tắm, bật đèn sáng và cài lại cửa. Cậu muốn nhìn tận mắt lưng mình
trong gương soi. Cậu ngoảnh người lại. Khoảnh lưng nguyên vẹn. Lớp da
bằng phẳng. Không một vết nứt hay lỗ thủng nào. Chỉ có điều, nó trắng
đến mức ngả sang độ trong suốt. Và trên cái nền trắng kỳ dị ấy, chằng
chịt những mạch máu tái xanh, nhỏ hơn sợi chỉ. Duy hoàn toàn tê liệt.
Cậu từng vẽ bằng máy tính một khuôn mặt của sứ giả với làn da nổi gân
máu xanh. Và giờ đây, làn da đó đang hiện diện trên chính con người cậu, thân thể cậu.

***

Duy là một trong vài học sinh vào
trường sớm nhất. Khoảng sân rộng không một bóng người. Trên các tầng
lầu, những ổ gạch chéo cổ xưa tạo cảm giác dãy hành lang sâu hun hút.
Bắt đầu chuỗi ngày lạnh trong năm. Không khí trở nên dễ thở hơn, nhất là lúc ban mai. Những tia nắng trong veo mềm dịu nhuộm cảnh vật trong làn
ánh sáng xanh vert mờ nhạt. Trong một ngày như thế, dường như mọi thứ
đều chậm lại. Duy ủ một tay vào túi áo khoác. Bỗng nhiên, Duy nhận ra đã lâu lắm rùi, cậu không chú ý đến cảnh vật và sự thay đổi của xung
quanh. Cậu chỉ nhớ đến các rắc rối cùa riêng mình, thậm chí tập trung
hơn nữa, một số vấn đề phát sinh từ hộp phấn ma thuật…

Bước
thong thả, Duy đi hết cầu thang lên dãy lớp 12, tầng trên cùng của khối
nhà. Giám thị vừa đi qua mở cửa các phòng học. Chếch cuối dãy hành lang, trên một nhánh cây sao vươn cao lên nền trời xanh thẳm, có một vật thể
nào đó đang chuyển động. Duy nhìn chăm chú. Một con chim khá lớn màu tro xám đang chuyển động theo chiều ngang trên nhánh cây bằng đôi chân mảnh khảnh. Dáng vẻ nó thật ủ rũ. Có lẽ nó bị ốm, hoặc đi lạc khỏi bầy, Duy
nghĩ. Bất thình lình, giống như bị tuột chân, con vật buồn bã ấy rơi
xuống khoảnh sân. Thoạt đầu, nó chúc về phía dưới. Sau đó, lực cản thốc
lên từ bên dưới cùng sức gió khiến con chim xoay tròn như một nắm lông
xác xơ, thảm hại. Con vật hoàn toàn mê mụ trong tai họa đột ngột. Thế
nhưng, khi còn cách mặt đất chừng một mét, bỗng dưng nó choàng tỉnh. Vỗ
nhẹ đôi cánh xòe rộng tựa hai mái chèo, con chim bay bổng lên. Trong
chớp mắt, nó đã quay trở về chỗ nhánh cây cũ. Và một lần nữa, nó lại bắt đầu thả mình vào không trung. Đứng im nhìn chuỗi hành động khác thường
của con chim, Duy chợt hiểu, đó là một trò chơi. Hay chính xác hơn, một
bài tập luyện sinh tồn. Khi gần rơi xuống tận cùng vực thẳm, mọi sinh
linh đều tìm cách tự giải cứu. Có thể sống. Cũng có thể chết. Nhưng chỉ
có chính họ mới đủ quyền năng lôi mình thoát khỏi miệng tử thần mà
thôi.

Cánh cửa lá sách lớp 12A1 đung đưa nhè nhẹ. Duy bước vào,
thoáng giật mình. Có một người đến sớm hơn cậu. Hoàng, nạn nhân đầu tiên của hộp phấn đen. Cậu ta ngồi im, mặt hướng về cửa số. Một bầy chuồn
chuồn dày đặc bay lượn trong không trung, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị.
Nhưng kỳ dị hơn cả là Hoàng. Cậu ta giờ đây giống như một con gấu. Lừ
đừ. Trống rỗng. Thậm chí, ngay cả khi nghe tiếng nắp bàn Duy va đập, cậu ta cũng không buồn ngoảnh lại. Kể từ sau tai nạn giao thông, ở Hoàng
xảy ra một số thay đổi. Sự tinh quái và ngang ngạnh nhường chỗ cho sự im lìm. Cậu ta gầy hẳn đi. Từ một người có vóc dáng phục phịch và hồng hào nhất lớp, cậu ta trở nên xanh xao, lừ đừ. Sức học của cậu ta xuống dần. Một lần trong giờ thể dục, Duy đứng kế bên Hoàng. Khi cả hai cùng chạy
song song bên nhau, vẻ sợ hãi và hoang mang nào đó lẩn khuất dưới đáy
mắt cậu ta. Rõ ràng là nó hiện ra lúc Duy ở gần bên. Có lẽ ngay chính
Hoàng cũng không ý thức được điều đó.

Duy bước tới dãy bàn Hoàng đang ngồi. Nhìn nghiêng, gương mặt với đôi má nhô cao của tên bạn vươn
về trước, như đang sưởi nắng. Thế nhưng khi cậu ta ngoảnh sang, Duy giật thót, lùi lại. Một bên mặt không có nắng chiếu với lớp da thịt giống
như bị tiêu hủy hoặc nhìn qua máy chụp X-quang, để lộ khoảng xương hàm,
bộ răng và hốc xương trán.



- Có chuyện gì mà bữa nay cậu tới lớp sớm thế? – Hoàng bỗng lên tiếng.

Duy định thần. Cậu nhìn tên bạn một lần nữa. Không, gương mặt Hoàng vẫn
bình thường, nguyên vẹn. Chỉ là ảo giác thôi. Cậu thở ra nhè nhẹ:

- À…ừm… Tại xe bus sáng nay tớ đi chạy nhanh hơn bình thường đấy. Nhưng bữa nào cậu cũng lên lớp sớm vậy sao?

- Ừ, chẳng biết sao nữa, tớ bị mất ngủ ghê lắm, Duy. Hồi bị tai nạn xong, tớ còn ngủ được năm, sáu tiếng mỗi ngày. Rồi giấc ngủ cứ ngắn dần. Có
đêm, tớ chỉ chợp mặt được hai tiếng là kịch.

- Cậu đi bác sĩ chưa? – Duy run sợ.

- Rồi. Bác sĩ yêu cầu tớ khôn