XtGem Forum catalog
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325022

Bình chọn: 10.00/10/502 lượt.

n nhạc, đầu nhuộm đỏ, buộc khăn thể thao Adidas. Cậy mặc chiếc áo thun hàng hiệu với hai màu trắng đỏ, còn chiếc quần nghe nói đến 120 ngàn Won!

Trông cậu ấy giống như một người mẫu trên tờ tạp chí thời trang.

Tôi sững người nhìn anh, chỉ biết bấm lia lịa chiếc máy ảnh kỹ thuật số. Cái mặt tôi chắc hẳn trông rất háo hức.

Tôi đang say sưa với giọng hát của Triết Dân, chợt Bảo Nhi thúc cùi chỏ vào tôi: “Này, cậu tiêu rồi, nhìn sang bên phải kìa, cậu ta đang theo dõi cậu!”.

“Ai vậy?” Tôi nhìn theo hướng nhỏ chỉ.

Thấy gì đâu! Tôi quay đầu nhìn lên sân khấu. Nhưng cảm giác có điều gì không ổn lắm! Hình như tôi thấy người vừa mới cãi nhau với tôi ngoài cửa.

Tôi len lén liếc nhìn về phía cậu ta, nhưng vừa chạm phải ánh mắt đấy, tôi đã vội quay sang chỗ khác.

Người đó chính là Bùi Kỷ Trung! Vừa liếc nhìn tôi vừa có cảm giác dường như sắc mặt cậu ta không được tốt lắm.

“Kỷ Trung nhìn mình chi vậy? Cậu nghĩ giùm mình một chút đi!”. Tôi nhờ Bảo Nhi.

“Cần gì phải thắc mắc, chắc chắn là đang tìm cách trả thù cậu rồi!!!”.

Tôi không dám quay đầu nhìn cậu ta lần nào nữa.

“Nếu muốn trả thù tại sao không đến sớm mà đứng đó nhìn?” Tôi hỏi Bảo Nhi.

“Cũng phải! Có thể cậu ta đang nghĩ cách trả thù nào để cậu thê thảm nhất…”

“Ơ… đừng mà, Bảo Nhi, mình vẫn còn trẻ, vẫn còn lý tưởng, hy vọng, mình không muốn chết sớm như thế!!” Tôi kêu lên đau đớn.

“Được rồi, được rồi, mình chỉ dọa cậu thôi mà!!”.

“Cậu quay đầu lại nhìn giúp mình xem cậu ta có còn ở đấy không?” Bảo Nhi quay đầu nhìn về phía Bùi Kỷ Trung.

“Ôi… khiếp thật, cậu ta vẫn còn ở đấy, đang nhìn cậu. Mình cũng không hiểu cậu ta đang muốn trả thù hay đang thích cậu nữa!!”.

Bảo Nhi nghĩ ngợ một hồi rồi nghiêm túc đưa ra kết luận.

“Thích mình? Này, cậu là bạn thân của mình trong lúc này mà còn có thể đùa với mình như thế!!” Tôi suýt nữa đã bật cười.

Cậu ta ư? Đánh chết tôi cũng không tin.

Ai thích tôi, tôi cũng có thể tin, chỉ có cậu ta thì không thể, vừa cãi nhau một trận đấy thôi. Cậu ta hận tôi còn không hết nữa là…!!

Tôi nghĩ ngợi rồi hỏi Bảo Nhi: “Nếu nói cậu ta muốn trả thì thì mình còn tin! Nhưng sao cậu biết cậu ta thích mình?”

Bảo Nhi nghiêm nghị nói: “Cậu biết gì không? Cậu có từng nghe câu nói từ hận biến thành yêu không? Xem ra mấy ngày nay chỉ số EQ của cậu không cao hơn được bao nhiêu, chắc là đọc sách quá nhiều nên hóa đần, cậu làm sao biết được!!”.

“Hừ, mình có thể tốt với ai chứ với cậu ta thì không bao giờ.”

Lúc này Bảo Nhi lại len lén nhìn về phía Bùi Kỷ Trung, rồi nói thì thào bên tai tôi: “Cậu ta rất đẹp trai, hát rất hay, còn là trưởng ban nhạc Hip Hop từ Mỹ về nữa chứ. Cậu cãi nhau với một hotboy như thế thì thật đáng tiếc, nếu lúc nãy cậu bình tĩnh hơn thì có lẽ cũng làm bạn được! Bây giờ một chút cơ hội cũng chẳng còn! Ôi, thật đáng tiếc!!”.

“Đồ me trai!!” Tôi nói lớn. Tôi thật xấu hổ vì có người bạn như thế.

“Sao cậu nghĩ thế? Ý chí thật kém, chỉ chút xíu mà cậu không cầm cự được! Dù sau này như thế nào, hãy nhớ mục tiêu của chúng ta là: Tống Triết Dân của trường Thừa Nguyên!! Đừng thèm để ý đến hạng người chỉ được cái bề ngoài như Bùi Kỷ Trung!”.

(Sau này tôi mới biết mình đã nhầm, mấy tháng sau đó, tôi hối hận vì mình đã khinh địch, từ hôm đó trở đi Bùi Kỷ Trung đã đem lại cho tôi rất nhiều phiền não)

Hôm nay tôi chính thức đi học!!!

Trước khi đến trường, tôi hơi lo lắng.

Đêm qua, trước khi đi ngủ tôi lo hôm nay trời sẽ mưa; kết quả là vừa thức dậy, đã thấy ánh nắng rọi vào cửa sổ. Tôi kéo màn ra nhìn, quả nhiên trời mùa thu tuyệt nhất!!!

Trên đường đến trường, tôi cảm thấy bước chân mình thật nhẹ, hôm nay là ngày đầu tiên của năm học mới!

Tôi giẫm chân lên phiến đá ngoài cổng trường, cuộc đời của một nữ sinh cấp ba đã bắt đầu!!

Tơi đã đợi ngày này rất lâu rồi. Hơn nữa, mấy ngày trước tôi đã tra trên mạng nội bộ danh sách các lớp học mới, thì ra tôi và Triết Dân học cùng lớp.

Vậy là ngày nào tôi cũng được gặp cậu ấy rồi.

Tôi ôm cặp bước vào, thấy có một nhóm người ở trước mặt, người đứng đầu là Triết Dân, sau cậu ấy là những nam sinh trong nhóm Long Đằng.

Tôi không bỏ qua cơ hội mỉm cười với cậu ấy (tôi đã phải tập nụ cười này trước gương đến n lần, nụ cười mà bờ môi nhếch lên đến 45 độ) không biết nụ cười này có để lại ấn tượng gì sâu sắc cho cậu ấy không?

Qủa nhiên anh Triết Dân cũng mỉm cười với tôi.

“Bạn khỏe chứ? Sau này chúng ta học cùng lớp rồi!”.

Thì ra Triết Dân cũng nhận ra tôi!

“Đúng vậy, Triết Dân, sau này xin chỉ dạy nhiều hơn!”.

Triết Dân thật cao, tôi chỉ đứng tới vai cậu ấy.

Tôi cùng họ bước vào phòng học lầu ba, lớp 10.2. Chính là ở đây!

“Y Nghiên, ngồi đây.” Tôi vừa mới bước vào phòng, Bảo Nhi đã vẫy tôi tới chỗ ngồi bên cạnh nhỏ.

Tôi biết Bảo