iếp cô chú Ngân Dũng có thể nói là bắt cóc tống tiền. Tuy nhiên sau khi bị bắt đi họ đã không hé răng nửa lời, không chịu gọi điện thoại dụ em đến vì họ sợ em sẽ gặp nguy hiểm nhưng chúng dự tính còn ngoan cố và lén dùng nhắn tin cho cô Ngân rằng “không được đến, bảo vệ Ji”, khi bị chúng phát giác họ đã bị đánh thê thảm...rồi vì đỡ đạn cho em mà chú ấy ra đi_nghe đến đây nó đã thực sự hối hận, không phải vì bà Ngân mà cô chú Vĩ Thi chết mà là tại nó. Nói trắng ra không có bà Ngân thì nó đã chết từ lâu rồi. Tất cả là tại nó mà thành ra thế này, mọi người xung quanh nó đều dần dần ra đi mắt nó nhòa đi
-em đã sai, em đã sai rồi, đáng ra em phải tìm hiểu kĩ mọi chuyện, đáng ra em không nên lạnh nhạt với bà ấy như thế,tất cả là tại em, vì em mà bà ấy mới mất, vì em mà cô chú Vĩ Thi mới mất, tại em cả ...em...em_nó nói trong tiếng nấc, mọi chuyện với nó như đã sáng tỏ.
“anh xin lỗi em” thực ra Khải chỉ kể 1 phần của sự thật ngoài ra toàn là bịa đặt, may mắn với cậu là nó đã không hỏi “vì sao anh lại biết chi tiết như vậy” nếu không cậu khó lòng mà trả lời, chẳng nhẽ cậu lại nói sự thật “tất cả mọi chuyện là do cậu làm”, là do người của cậu đã giết chết cô chú Vĩ Thi...nhưng làm vậy cũng chỉ vì bảo vệ cho nó...
Trong cuộc đời này làm gì có sự trùng hợp như vậy, làm sao có thể đưa Khải đến Mĩ và chăm sóc nó, quan tâm chia sẻ mọi chuyện với nó như đó là chuyện của cậu như vậy được, tất cả đã được sắp xếp theo 1 trình tự, 1 trình tự hợp lí nhất có thể chỉ sai sót 1 điều là ngày đó nó đã lỡ yêu Khải và mọi chuyện giờ đã sai lệch với quỹ đạo và sự xắp xếp của Khải ngày trước
CHAP 76:
"-con nghe_là giọng của Khải
“ba mẹ nuôi nó biết thân phận của nó rồi, con biết mình phải làm gì rồi chứ”
-vâng, nhưng nếu Ji biết con e rằng...
“chỉ cần làm theo những gì ta sắp xếp con dọn dẹp lại là được, hiểu ý ta chứ”
-vâng, thưa ba con hiểu”
Khải đã hiểu những gì ba mình sắp xếp là một vở kịch, 1 vở kịch hoàn hảo tính từ thời điểm đó nhưng đến bây giờ cái quá khứ đó là 1 thảm họa, 1 thảm kịch mất đi bao nhiêu nước mắt và sự tổn thương cho nhiều người...đặc biệt là nó.
Ôm nó vào lòng nge những tiếng nấc nghẹn ngào đó là cậu thấy xót xa, phải chăng ngay từ đầu cậu đã sai cậu cứ ngỡ làm vậy là bảo vệ cô em gái đáng thương này...có lẽ cậu đã nhầm, chính cậu và ba cậu đã mang tổn thương đến cho nó.
-em có muốn đến thăm bà Ngân không_đợi nó nín khóc Khải mới cất tiếng hỏi.
Nó im lặng chỉ khẽ gật đầu. Vậy là 2 anh em lại tiếp tục lên đường đến biển...Nhưng đâu biết rằng địa điểm mà nó đến cũng có 2 người khác đến, không ai khác chính là hắn và NH.
-em vè đi anh muốn đi một mình_hắn đã bớt lạnh nhạt với NH hơn trước.
-có đơi nào phó giám đốc đi công tác mà thư kí lại ở nhà không, anh đừng ngăn em_NH nhất quyết không chịu ở nhà mà bám theo hắn
-tùy em
Công ty hắn tổ chức khảo sát mở rộng thị trường đến vùng ngoại ô gần biển, nơi đó cũng chính là lần cuối hắn đến cùng nó nên trong lòng cậu giờ có chút vui nhưng cũng buồn vì lần này nó không còn ở bên cạnh.
Nói là mọi người đã ổn, nhưng không hẳn là đã quên nó. Quân ngày nào cũng buồn bã khiến BA càng buồn hơn, Jan với Khánh cũng chẳng khá khẩm gì hơn mất nó giường như mất luôn cả tiếng cười.
Lần này hắn cũng đi trực thăng mini mà ba hắn đã chuẩn bị, mục đích cũng chỉ vì muốn hắn và NH có thể gần gũi nhau hơn...ai cũng biết điều này trừ hắn, hắn chẳng màng quan tâm chỉ làm tốt công việc của mình duy chỉ có NH là háo hức chuẩn bị cho chuyến đi.
Đến nơi, trời như sắp đặt lại cảnh tượng ngày ấy vậy...cũng là đi trực thăng rồi lại đến biển cảnh sắc ở đây vẫn vậy yên bình và lộng gió, cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi cho dù nó không còn. Hắn càng ngày càng buồn và nhớ nó hơn, đến nơi việc đầu tiên cậu làm là đến nơi nó đứng ngày đó
Nó và Khải cũng vậy lúc họ đáp chuyến bay xuống nó cũng vậy, 2 anh em cũng đến biển nhưng lại ở 1 vị trí khác...nó đứng nhìn ra biển mắt nhìn về 1 hướng vô định
-con xin lỗi người_nó nhắm mắt lại cầu nguyện cho bà ở thế giới bên kia luôn luôn vui vẻ
Trời sắp đặt hay sao mà hắn cũng giống nó 2 người chỉ cách nhau có 1 ngôi nhà bằng gỗ cũ kĩ không có ngươi sinh sống đúng thật là “xa tận chân trời gần ngay trước mắt”
Biết là nó cần yên tĩnh Khải bước đi trong vô thức, không hẹn mà gặp Khải và NH gặp nhau.
-á_tiếng kêu khẽ của NH, NH thì đang vội đi kiếm hắn khắp nơi còn Khải thì cứ nhìn xuống chân mà bước.
-xin lỗi cô, tôi vô ý quá
-không sao_mặc dù có chút khó chịu nhưng NH vẫn im lặng cho qua
-tay cô chảy máu rồi
-hả_NH giật mình mình tay mình, đúng là bị trầy thật hưng đối với 1 tiểu thư được nâng niu từ bé thì đó là “chuyện lớn”
-oaoaa hixx hixx đau quá, mẹ ơi con đau, ba ơi con gái ba chảy máu rồi, huhu..._NH mau nước mắt nhanh chóng làm Khải bất ngờ đâm ra hoảng l