Duck hunt
Quy Luật Sống Còn

Quy Luật Sống Còn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323005

Bình chọn: 9.5.00/10/300 lượt.

ế được, kể cả anh là người đã làm việc chung gần 3 năm nay cũng chưa làm giống 80% chứ đừng nói hoàn toàn!

- Ơ… ý anh là sao? – Nguyên làm ra vẻ ngơ ngác

- Cậu nói thật đi, có phải cậu đã lấy cắp xấp tài liệu đó của anh Thế không?

- Cái gì? Anh nghĩ em là loại người gì mà lại nói thế chứ???

- Hay là… cậu đã tìm ra, nhưng không đưa lại cho anh Thế mà âm thầm lưu vào dữ liệu cá nhân rồi hủy hết hồ sơ?

- Anh… Sao anh lại…



Trước ánh mắt sắc lạnh kiên định của Nghĩa, Nguyên càng hoang mang đến toát mồ hôi lạnh:

- Anh Nghĩa… Anh nghĩ hơi quá rồi, em đâu có đủ khả năng làm nhiều chuyện như thế chứ?

- Hứ! Cậu không cần phải tự đánh giá thấp khả năng của mình. Làm việc chung với nhau chưa lâu, nhưng tôi biết cậu là một người rất có tiềm lực, nhưng tính cậu bốc đồng, dễ nóng, tự ái cao nên hễ ai động đến mình cậu đều thấy khó chịu hết!

- Nhưng điều đó đâu có nghĩa em lại hại anh Thế?

- Có thể cậu không cố tình, nhưng vì trong lúc tức giận cậu đã quyết định ra tay luôn!

- Anh nói cứ như thể là anh theo dõi từng hành động của em gây ra cho anh Thế vậy á!

- Chiều hôm qua 4h30 là tan sỡ rồi, sao cậu còn xuống phòng máy làm gì nữa?

- Sao anh biết? – Nguyên lại sững sốt hơn nữa.

- Chỉ cần kiểm tra máy chủ là biết thôi. Lịch trình trên máy báo lúc 17:10’pm có một tài khoản đã đăng nhập vào hệ thống dữ liệu công ty, tài khoản đó mang tên của cậu!

Nguyên cứng họng chẳng nói được gì, thật không ngờ mọi việc đã được cậu thực hiện rất cẩn trọng như vậy mà vẫn không thể quá mắt nổi Nghĩa. Thấy vẻ mặt hoang mang cực độ của Nguyên, Nghĩa biết là mình đã đoán đúng. Thực tế, Nghĩa chỉ đánh “đòn phủ đầu” Nguyên mà thôi chứ anh không hề kiểm tra những việc đó, chỉ vì thoáng thấy những hành động và thái độ đáng ngờ của Nguyên, cùng những dữ liệu liên quan gần như giống 90% phần báo cáo mà Thế đã làm trước đó.

- Nguyên nè, tôi biết là anh Thế có lúc hơi nóng nảy, đã có nhiều lời phê phán hơi quá đáng với cậu. Nhưng anh ấy vốn là người bộc trực, nghĩ gì nói nấy thôi chứ không có ác cảm gì với cậu đâu, chỉ là muốn cậu cố gắng hơn!

- Thì em có bao giờ lười biếng đâu, nhưng anh ta lúc nào cũng coi thường em, còn xúc phạm coi em chẳng ra gì nữa!

- Nhưng chỉ vì như vậy mà cậu hại ảnh phải rời khỏi công ty, như vậy có quá đáng không?

- Nếu em thật sự làm vậy thì sao chứ? Em cũng có được lên chức đâu! Nhờ anh Thế ra đi mà anh đã được lên làm trưởng phòng còn gì?

- Anh hoàn toàn không hề ham muốn chức vụ. Chỉ muốn làm việc trong một tập thể anh em lúc nào cũng vui vẻ, hòa đồng thoải mái với nhau là được rồi!

- Haha… Anh cứ như người từ cung trăng mới xuống vậy á! Ở trên đời này có mấy ai lại không ham muốn công danh, tiền tài, địa vị? Có ai lại không muốn mình đứng trên mọi người, được mọi người nể phục, răm rắp nghe theo?

- Phải, thật khó để tìm một người như thế! Anh cũng không cho mình là người không ham muốn những thứ đó! Nhưng phải do chính sức lực của mình chứ không phải là dẫm đạp lên người khác mà đạt được!

- Anh đừng có tài khôn! Anh nghĩ khi bước vào đây, tôi an nhàn thoải mái lắm hả? Trên đe dưới búa, áp lực đủ thứ, những ngày đầu mới vào phải chịu bao khó khăn mà anh cùng cái chú Thế kia đặt lên, tụi cấp dưới thì đố kỵ, coi thường nói này nói nọ, rằng được ưu ái mới được vô đây chứ tài giỏi mốc xì gì!!!

- Nguyên à, tôi không có ý…

Nguyên cắt ngang lời Nghĩa, nói tiếp:

- 4 năm trời miệt mài ở giảng đường, vừa phải lo đi làm thêm để kiếm sống rồi đóng tiền học, chạy đua với thời gian đầu tắt mặt tối ở mấy lớp tính chỉ, để có được ngày hôm nay tôi đã phải đánh đổi biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt và cả máu nữa. Vậy mà giờ tôi nhận lại được gì chứ? Cũng vẫn lại phải sống trong những cam go, áp lực, những thị phi đua tranh từ đủ phía. Thử hỏi nếu tôi không tranh đấu thì có tồn tại và đứng vững nổi không?!!

- Chỉ cần cậu sống tốt, sống đành hoàng, cạnh tranh lành mạnh thì không ai có thể vượt qua cũng như hãm hại cậu cả!

- Anh nói thì dễ lắm, nhưng làm thì mới khó! Tôi không cao thượng và thánh thiện như thế được. Từ nhỏ tôi đã sống trong quá nhiều sự bất công, không có cha, bị đám bạn khinh rẻ, học chung với tụi con ông cháu cha nên toàn bị chèn ép. Tôi đã tự hứa với lòng là phải vươn lên bằng bất cứ giá nào. Không để cho ai đè đầu cưỡi cổ mình nữa!

- Khao khát và tham vọng của cậu lớn quá, tôi không biết phải khuyên như thế nào đây. – Nghĩa thở dài.

- Anh chẳng cần khuyên gì đâu, vô ích thôi! Giờ anh biết hết cả rồi, muốn xử lý tôi thế nào thì tùy anh!

- Yên tâm đi, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện này. Chỉ cần giờ mình báo cáo với sếp Tổng là đã tìm lại được xấp tài liệu bị mất rồi thuyết phục sếp cho anh Thế quay lại là được!

- Cái gì? Anh có bị rãnh hơi không đấy?! Tự dưng lại đi vớt một người đã bị dứt ra khỏi tập thể để cho bản thân bị lùi xuống