Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326632

Bình chọn: 9.5.00/10/663 lượt.

hơn. Mới học đàn có hai năm, không biết là anh có thành thạo được trong lúc này được không nữa. Tuy là đã học hai năm, nhưng ngoài thầy dạy nhạc ra thì anh
chưa từng đàn cho ai nghe. Cốt là muốn dành cho Linh một sự bất ngờ khi
trở về. Và Hữu Quân đã đúng, cô không những bất ngờ mà còn mong chờ.
Điều này khiến anh cảm thấy xem ra mình cố gắng hai năm qua cũng thu lại được chút ít, không đến nỗi thê thảm cho lắm.

Trước con mắt đón chờ của những người trong quán, Hữu Quân ngồi xuống ghế. Trước mặt anh là một chiếc dương cầm màu trắng, dưới ánh đèn của
quán, màu trắng như ngả nhạt đi theo một sắc khác. Tiếng nhạc nền đã
được tắt đi tự khi nào, nhưng hương cà phê thì vẫn nhuộm ngập trong
không khí. Hữu Quân hít một hơi thật sâu, sau đó hai bàn tay đặt lên
phím đàn.

Lúc tiếng đàn vừa cất lên cũng là lúc Linh chìm vào trầm mặc. Cả thế
giới xung quanh cô như biến đổi cả màu sắc lẫn nhịp điệu sống. Tất cả
đều uyển chuyển, dịu dàng theo tiếng dương cầm kia. Bên tai cô là giọng
hát trầm ấm của Hữu Quân. Trong tim cô là lời bài hát đầy tha thiết và
nặng những ưu tư của anh:

“Rất muốn rất muốn ôm em

Nghe nhịp đập bên trong em – nức nở,

Nghe đến tận cùng những hơi thở

Để em không thể chối bỏ tình yêu tôi.

Giọt nước mắt vuốt nhẹ bờ môi

Em đang buồn gì, người yêu tôi hỡi?

Nắng thủy tinh sao vỡ quá vội

Để đôi tay này…chợt chơi vơi.

Rất muốn thời gian ngừng trôi

Tôi sợ mình sẽ già ngay khi tình còn trẻ

Rất muốn, rất muốn kéo lại những khoảnh khắc vui vẻ

Gài lên tóc mai em khi còn xuân.

Rất muốn, rất muốn nhìn em

Rất muốn, rất muốn ôm em

Rất muốn, rất muốn yêu em

Rất muốn, rất muốn bên em

Rất muốn, rất muốn…

Rất muốn, rất muốn…”

Tiếng đàn cứ du dương du dương, đưa con người ta như chìm vào một thế giới yên bình. Hương cà phê vẫn lẩn quất bên cánh mũi.

Rồi thấm vào tận trái tim!

.

.

.

Không gian vắng lặng chỉ còn nghe thấy hơi thở của chính bản thân, ánh
đèn màu trắng rọi xuống dáng người của Thiên Hoàng. Anh đứng giữa phòng, hai tay để trong túi quần, ánh mắt lạnh lùng hướng thẳng vào người con
gái đang ngồi trên giường.

Trong lòng anh hiểu rõ, khi mình bước vào căn phòng này là mình đã
chấp nhận chơi một trò chơi rắc rối với hai người con gái quái gở kia.
Và cũng là lần đầu tiên anh tự hỏi bản thân rằng: Từ bao giờ mình lại
cam chịu như vậy nhỉ? Vì một người con gái mà để bản thân phải cực khổ
như thế này hay sao?

Khi Thiên Hoàng còn đang chìm ngập trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình thì Hoàng Mai đã hỏi dồn:

- Sao thế Vĩnh Khanh? Anh không trả lời được à? Em đang hỏi là tại sao năm đó anh lại biết bức thư ấy là của Kim Ngân?

Thiên Hoàng **** thề trong lòng. Mẹ kiếp, anh biết sao được chứ? Cô
ta đang nói cái gì thế? Bức thư nào? Hỏi hóc búa như vậy thì anh biết
xoay sở ra sao đây?

Cuối cùng, Thiên Hoàng cười cười, ung dung bước đến ngồi vào mé giường của Hoàng Mai đáp:

- Em thực là, anh làm sao mà nhớ được chứ? Thời gian đã qua lâu như
vậy, hơn nữa trái tim anh chỉ dành cho em, chuyện Kim Ngân viết thư cho
anh…anh hà tất phải nhớ rõ đến bây giờ? Phải không?

Hoàng Mai chỉ cười giễu trong lòng, mối hồ nghi càng ngày càng lớn
hơn. Không nhớ gì ư? Không quan tâm ư? Tại sao anh ta có thể trả lời
không chớp mắt như vậy được? Nếu không nhớ thì anh hà tất phải hận Kim
Ngân đến tận xương tận tủy. Sao phải bỏ sang tận đất Mỹ để không phải
nhìn mặt cô ấy? Nếu không quan tâm thì anh hà tất phải đập phá đồ đạc
sau khi đọc xong bức thư đó? Hà tất phải ôm cô như sợ mất cô vào trong
lòng sau khi đập phá đồ đạc xong?

Anh ta đang nói dối!

- Vĩnh Khanh, anh không nhớ thật sao?

Thiên Hoàng vẫn giữ một nụ cười cố hữu trên môi. Anh đáp:

- Ừ, anh không nhớ thật mà!

Hoàng Mai nhếch môi cười nhạt. Vết thương ở cổ tay vốn đã lành, nhưng sao khi nghe xong câu nói này của người đàn ông trước mặt là lại bùng
lên đau nhói. Giống như niềm hy vọng trong cô đang sụp đổ, để lộ ra một
thế giới điêu tàn của sự thất vọng.

Cô cố gắng hít một hơi thật sâu để bình ổn rồi hỏi:

- Em nói lại một lần nữa. Anh có nhớ không?

Thiên Hoàng bị gặng hỏi mãi như thế liền tức giận. Anh đứng bật dậy quát lớn như một phản xạ rất tự nhiên:

- Cô làm sao thế? Tôi đã nói là tôi không nhớ rồi mà.

Hoàng Mai mở to mắt nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt. Lần này thì
đúng là cô đã thấy anh xa lạ thật rồi. Ngoài khuôn mặt và hình dáng ra
thì anh không hề giống với Vĩnh Khanh của cô ở bất kỳ điểm nào. Giọng
nói khàn khàn đặc trưng của anh chẳng lẽ cũng chỉ là ảo giác?

- Anh…- Hoàng Mai run run nói. Đôi mắt nhìn thẳng vào Thiên Hoàng. Trái tim cô như đang rỉ máu.

Thiên Hoàng đã bình tĩnh hơn chút ít, anh hoang mang nhìn ra phía cửa. Nếu sự việc đổ bể thì coi như là chết chắc rồi…

Cuố


Ring ring