Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Sát Thủ Địa Ngục

Sát Thủ Địa Ngục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3212934

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

minh. Đó là điều ta thích ở cháu- Người đànông đó mỉm cười

- Cháu sẽ làm sát thủ địa ngục. Chú hãy cứu em cháu – Hạ nhắc lại

- Được ta đồng ý- Nói rồi người đàn ông đó bước ra khỏi phòng. Bây giờ Tường Vi khó nhọc cất lời

- Lam Hạ, sao cậu lại ở đây ?- Giọng Tường Vi yếu ớt. Hạ nhìn Tường Vi không nói gì rồi bỏ đi…

…. Mọi thứ ùa về thật đau đớn và tàn nhẫn. Tường Vi đã từng quên Lam Hạ là chị mình, từng quên rằng mình có một người chị và một đứa em. Tường Vi đã quên, để đến khi một cô bé 8 tuổi ngây thơ làm bạn với chị gái mình mà không hề biết, đến khi người chị ấy bỏ đi vì không muốn nhắc lại quá khứ mà cô vẫn trách cứ rằng người đó đã bỏ lại cô một mình, đã phá hủy tình bạn hồn nhiên của cô. Cô không hề hay biết người chị ấy đã phải đổi rất nhiều để giữ được sinh mạng cho cô.

Tường Vi vẫn khóc, khóc rất nhiều. Khóc vì sự trẻ con, vô tâm của mình. Giá như ngày đó cô không sốt để không quên chị mình. Giá như cô không bị tai nạn, không cướp đi sự hồn nhiên và tuổi thơ của người con gái ấy. Giá như….

chap 45 (tiếp)

…. Hạ bước nhanh ra khỏi phòng bệnh. Hạ không muốn Tường Vi thấy Hạ khóc. Trong mắt Tường Vi là một Lam Hạ vui vẻ, vô tư, trong sáng. Còn Hạ, Hạ bây giờ chỉ là một kẻ giết người, một kẻ sống với những hận thù và đau khổ mà thôi. Lam Hạ ngày trước cười trong sự vui tươi và hồn nhiên còn Lam Hạ bây giờ chưng ra một bộ mặt mà tất cả mọi cảm xúc đều bị giấu đi, một bộ mặt hạnh phúc nhưng đằng sau đó là những nỗi đau. Một con người như vậy, một con người chỉ biết giấu diếm, liệu có thể để cô em gái của mình nhìn thấy những giọt nước mắt ?

Hạ khóc. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, của đắng cay lăn dài trên gương mặt cô. Hạ không biết việc Tường Vi nhớ lại tất cả liệu có tốt cho con bé hay không nhưng Hạ cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy ấm áp. Trái tim Hạ lâu lắm rồi không có cảm giác của tình thân, của mái ấm gia đình, của thứ được gọi là một giọi máu đào hơn ao nước lã. Bấy lâu nay, Hạ sống cùng Kiên nhưng dù gì Kiên cũng là con trai và không hiểu hết những thứ diễn ra trong lòng Hạ. Hơn nữa Hạ không muốn để Kiên biết. Nhưng bây giờ có Tường Vi rồi….

Nghĩ đến đây, Hạ bật cười. Hạ thật là ích kỉ. Hạ lắc đầu nhưng chợt nụ cười đó vụt tắt. Hạ sợ, Hạ lo lắng. Nếu Tường Vi biết con người độc ác, tàn nhẫn trong cô thì sao? Nếu Tường Vi biết Hạ chính là Hàn Băng thì liệu con bé có muốn giao tiếp hay trò chuyện với cô không ?

Và Hạ lại cười nhưng là nụ cười nhạt chua xót. Biết thì có sao đâu chẳng phải cô chính là con người như thế ư ? Độc ác, lạnh lùng, tàn nhẫn, giết người không chớp mắt. Đó chính là cô trong những năm qua mà. Chẳng nhẽ là sai ư ? Không, đó là sự thật. Một sự thật mà dù muốn hay không cô cũng phải chấp nhận. Cô không quan tâm Tường Vi nghĩ gì về cô chỉ cần con bé là an toàn là đủ. Chẳng phải cô đã nói cô mãi mãi là ác quỷ sao ? mãi mãi là ác quỷ. Như vậy đi. Cô sẽ mãi mãi là ác quỷ…

…. Tại nhà Trung

Trung mệt mỏi bước lên cầu thang. Đầu có cậu quay cuồng với đống tài liệu mà chị Yến đã chuẩn bị sẵn. Bà chị chết tiệt lúc nước sôi lửa bỏng mà vẫn ngồi ung dung soạn ra cả đống giấy tờ làm mình mệt chết đi được.Trung nghĩ thầm. Nhưng nét mặt cậu thì nghiêm lại. Cậu lo. Làm sao không lo được khi hắn đã trở về, một tên đáng ghét và khó chịu. Trung chưa bao giờ ưa hắn dù có Hạ hay không. Đơn giản chỉ vì Trung không ưa loại người đó. Lúc nào cũng lạnh lùng, cũng tỏ ra không quan tâm đến người khác. Nhưng chính cậu không biết rằng đó cũng là một phần của con người cậu. Chính lúc này đây gương mặt cậu không những nghiêm lại mà còn lạnh lùng và khá dữ tợn thậm chí cậu còn phớt lờ cả bà chị đứng ngay trước mặt.

Trung mở cửa phòng ngủ. Cậu muốn xem Hạ đã ngủ chưa. Nhưng cả căn phòng trống trơn. Cửa sổ mở. Gió lạnh từ ngoài thổi vào. Trên giường có một mảnh giấy nhỏ:

‘ Em có việc đi vài ngày. Anh đừng quá lo nhé’

Dòng chữ đập vào mắt Trung. Trung tức giận, vò nát mảnh giấy

- Bác Hiếu- Trung hét lớn. Người quản gia dù đã khá lớn tuổi nhưng do được rèn luyện nhiều nhanh chóng chạy lên cầu thang, bước vào phòng

- Thiếu gia có chuyện gì vậy ?- Người quản gia hớt hải

- Cô ấy đâu rồi ?- Trung giận dữ hét lớn. Người quản gia nhìn căn phòng một lượt rồi như hiểu ra chuyện gì vừa diễn ra

- Thưa thiếu gia, từ lúc thiếu gia đi đến giờ chúng tôi không hề vào phòng và cũng không thấy tiểu thư Trần xuống dưới nhà ạ - Người quản gia kể lể

- Bằng đấy người mà không trông nổi cô ấy sao ?- Gương mặt Trung nóng bừng. Người cậu đang bốc hỏa

- Làm sao có thể trông được con bé nếu đó là một người không bình thường- Giọng Yến bình thản. Yến bước vào phòng, quay lại nói với người quản gia- Ở đây không còn việc của bác nữa, bác xuống nhà đi

- Vâng thưa tiểu thư- Người quản gia ra khỏi phòng và đóng cửa phòng lại

- Chị nói vậy có ý gì ?- Trung bực tức

- Em thừa hiểu là chị nói gì. Hạ là một người ương