Phú hét lên.
“Cái gì?”
“Anh Minh Thiên tốn công yêu chị! Anh ấy đã vô vọng theo đuổi chị, còn chị đối xử với mọi người không ra gì hết!!”
Thanh Linh tóm lấy con dao trên tủ, giọng đầy giận dữ:
“Thằng nhãi, mày có tin tao sẽ cho mày một nhát không?”
Minh Phú nhận ra mình đã quá lời. Nhưng Thanh Linh đã giận đến đỉnh điểm, cô lạnh lùng cầm con dao đến chỗ cậu:
“Đừng, đừng…!!” - Cậu kêu lên hoảng hốt.
“Khốn nạn, mày nghĩ mày là ai mà nói được Thanh Linh này?”
“Không, đừng,...!”
“Mày cũng có khác gì Phương Nhi đâu!! Để tao cho mày xem thế nào là ĐỐI XỬ KHÔNG RA GÌ!!!”
Con dao sáng loáng lao xuống!
Máu bắn ra từng tia!
“Á Á!!!!” - Minh Phú hét lên đau đớn.
Vết dao đâm thẳng vào ngực cậu. Máu trào tuôn, cơn đau lan ra thấm tận
xương tủy! Đôi mắt đau thương nhìn Thanh Linh như muốn cố dập tắt ngọn
lửa hận trong lòng cô gái đó. Thanh Linh sững sờ. Cô đã…
“Minh Phú!”
Thanh Linh nhìn ra cửa. Phương Nhi đứng ngoài đó, bàng hoàng nhìn Minh
Phú gục xuống sau nhát dao của Thanh Linh. Quên cả Thanh Linh đang ngồi
đó, cô lao đến lay gọi cậu:
“Chị đã đến muộn! Em tỉnh lại đi, chị đây! Phú, chị Nhi đây, em tỉnh lại đi!!!”
Minh Phú không đáp lại cô nữa. Phương Nhi hoảng thực sự, lay mạnh hơn:
“Thằng ngốc này! Ai bảo em bướng như thế!!?? Chị tự lo được cho mình, đâu cần em chịu thế này!!???? Tỉnh lại đi!!!”
Cô càng gọi, cậu càng không đáp, chỉ có lòng cô như vỡ tan thành từng
mảnh. Cô ôm lấy Minh Phú, không thể gọi được nữa hay sao!? Tại sao vì cô mà bao người chịu khổ thế này!!?? Cậu thiếu niên vô tội này không đáng
phải chết! Những giọt nước mắt rơi ra tuyệt vọng khi cô nhớ đến lúc cô
ngồi với cậu trên ngọn núi, cậu đã tiếp sức cho cô, đã làm cô cười như
thế nào...
Người con gái ngồi sau cô vẫn quan sát không chớp mắt. Con dao trên tay cô đã dính máu...
“Giả tạo đến thế là cùng!”
Con dao tiếp tục định lao xuống một lần nữa. Nhưng…
Phương Nhi không quay lại, chỉ tóm lấy cánh tay Thanh Linh nhanh như
chớp. Tay cô siết chặt tay Thanh Linh như thể hiện sự tức giận cực độ.
Cô gạt nhanh nước mắt, đứng lên và đối diện với Thanh Linh, tay không
buông tay. Ánh mắt căm hận của Thanh Linh đụng vào ánh mắt đầy giận dữ
của Phương Nhi thật không biết ai đẩy lùi được ai!
“Mấy ngày không hề thấy đụng vào Mạnh Bảo, hóa ra là đợi con này đến đúng không?”
“Cũng thông minh đấy!”
“Cô không nghĩ rằng lão Khánh Quang để cô giết tôi xong thì lão sẽ thanh toán luôn cô và cả Mạnh-Bảo-của-cô không?”
“Cũng tốt, ít ra tôi có thể giết được kẻ đã khiến tôi như thế này!”
“Lúc gặp nhau thì hiền lành xưng bạn xưng bè lắm cơ mà, sao giờ lại nghe theo Khánh Quang rồi? Đúng là cô hai mặt ghê ha!” - Phương Nhi vẫn cười đầy khinh thường.
“Vậy thì cô một mặt sao? Cái nơ này là Mạnh Bảo dành cho tôi, chính cô
đã để nó rơi vào tay Khánh Vinh. Như thế đủ để tôi biết cô cũng đố kỵ
nhỏ nhoi chẳng kém ai!”
“Hóa ra là vì cái nơ đó sao? Một cái nơ cũng đủ để phán xét tôi là người như thế nào à? Thanh Linh, cô đừng có giống mụ Thanh Thảo nhé, tôi biết cô tốt chưa tin hai người là hai mẹ con nên đừng làm tôi tin!”
“Đừng có nhắc tên bà ta trước mặt tôi!” - Thanh Linh cay nghiệt - “Biết
tôi tốt? Cô giả tạo vừa thôi! Tôi đã sai lầm vì mấy lần không ra tay,
chỉ như một con nhu nhược nhìn cô được anh ấy quan tâm! Cuộc đời tôi gặp những kẻ khốn nạn chưa đủ hay sao mà phải gặp thêm cả cô!?”
(Hai chị đá xoáy giỏi vật vã ==)
“Vậy tôi không nhìn hay sao? Tôi cũng đã phải nhìn anh ấy dằn vặt vì nhớ cô! Tôi yêu anh ấy cũng chỉ vì anh ấy quá yêu cô, tôi khâm phục cái
tình yêu ấy nhưng cũng vì nó mà chịu làm người đến sau. Cô nghĩ cô đang
đứng sau? Dù thế nào thì cô vẫn là người đến trước! Cô có thể lấy lại
trái tim anh ấy bất cứ lúc nào, còn tôi thì có lấy được bao nhiêu? Anh
ấy đến tận bây giờ cũng không quên cô!”
“Phương Nhi, lúc nào cô cũng chiến thắng!” - Thanh Linh bỗng nghẹn ngào - “Anh ấy không quên tôi, nhưng anh ấy có cô rồi! Trái tim anh ấy có cô
rồi! Cô phải chịu đau khổ, cô phải làm người đến sau thật, nhưng cuối
cùng anh ấy cũng đón nhận cô rồi còn gì!!?? Khi tôi ở bên anh ấy, anh ấy không còn nghĩ đến một mình tôi, không nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương của ngày xưa, không nở với tôi nụ cười cũ, không ôm tôi như ngày trước
anh ấy đã ôm. Cô có biết khi tôi lỡ chân ngã xuống nước, phải để Minh
Thiên cứu, anh ấy đã cuống lên mà tìm tôi, tìm rồi thì lao vào ôm chặt
tôi như muốn giữ tôi lại mãi mãi! Giờ thì sao!? Anh ấy tìm được tôi khi
đi cùng với cô, vì cô xuất hiện mà anh ấy còn coi tôi như người con gái
anh ấy biết của ngày xưa không!!???”
“OK, là lỗi của tôi! Cứ cho là thế đi vì tôi có nói gì cô cũng không
nghe đâu! Phải, tôi xuất hiện làm thay đổi cuộc sống của hai người, tôi
biết chứ! Cô hận tôi, tôi biết! Cô muốn giết tôi, tôi biết! Như