Polly po-cket
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326662

Bình chọn: 7.00/10/666 lượt.

ng tại
sao...Cô không giết tôi mà giết Minh Phú!!???”

Thanh Linh sững người.

“Cô chỉ muốn tôi đi khuất khỏi cuộc đời này đúng không? Okay, muốn thì
tôi đi, nhưng hà tất phải dùng cách giết Minh Phú!? Nó có tội gì!? Nó đã làm gì cô? Nó cũng chỉ vì muốn cô đừng thay đổi, muốn cô là cô của ngày xưa, là một Thanh Linh không bao giờ sợ hãi, yếu đuối, khuất phục vì
khó khăn. Thế mà cô giết nó!!?? Cô muốn giết tôi thì cứ đi tìm tôi, mặc
kệ lời nó nói! Giờ thì sao đây? Cô giết nó rồi, thì tôi nói cho cô biết, cô không đủ tư cách mà giết tôi đâu!”

Thanh Linh không nói gì nữa, cô quay người chạy vụt đi. Trời đổ cơn mưa như khóc thay cho người con gái đã vỡ tan cảm xúc.

“Phương Nhi, em ở đâu vậy?”

Tiếng của anh. Là tiếng của anh! Anh đang quay lại để tìm Phương Nhi. Đúng là anh rồi! Cô chạy về phía tiếng nói đó.

“Mạnh Bảo…”

“Hả? Thanh Linh, là em sao?” - Anh vội chạy về phía cô, nhưng dừng lại ngay…

Máu chảy đầy trên tay cô.

“Em...em đã làm gì Phương Nhi…”

“Không…là Minh Phú…” - Cô hoảng loạn.

“Hả!? Em…”

“Nếu em nói em giết Minh Phú, anh sẽ bỏ em mãi mãi sao!?”

“Em...Thanh Linh, đừng đùa anh nữa!”

“Anh còn coi em là gì!? Em đã luôn yêu anh như thế, nhưng anh coi em là gì!!??”

Nói rồi cô lao đến...Hôn anh!

Hai năm rồi, cô đã nhớ nụ hôn của anh biết bao. Chỉ là lần này...anh
không còn hôn cô nữa, mà là cô hôn anh. Nụ hôn như muốn giữ chặt anh lại về bên mình dù giờ hy vọng đã quá mỏng manh. Anh không thể đẩy cô ra,
chính anh cũng nhớ nụ hôn này, cô vẫn là cô, là cô gái yêu anh chân
thành không một chút dối gian. Cô hôn anh mãnh liệt hơn, nước mắt cô rơi vào khóe môi anh mặn chát. Cô có thể thay đổi nhiều thứ, nhưng nụ hôn
này mãi mãi dành cho anh, chỉ yêu một mình anh không có gì lay chuyển
được!

Từng dòng ký ức như cơn mưa rào rào đổ xuống trong nụ hôn đầy đau đớn.
Tất cả mãi là ký ức. Tất cả mãi như cơn mưa trôi đi không thể lấy lại.
Anh yêu cô, nhưng chỉ còn trong quá khứ đã buông rời khỏi cô từ lúc nào!

Bỗng anh giật mình...Phương Nhi đứng đằng sau, lặng nhìn cảnh đó. Đau đớn quặn lòng.

Cô quay người bỏ đi. Mạnh Bảo tỉnh hẳn lại, bỏ Thanh Linh ra định chạy theo. Nhưng Thanh Linh đã níu tay anh lại:

“Anh đi theo cô ấy thật sao?”

“...”

“Em ra tay với Minh Phú, cũng chỉ vì em đã quá tuyệt vọng khi níu giữ anh!”

“Bỏ anh ra!”

“Bỏ anh ra thì anh sẽ đi! Anh đi theo cô ấy, anh không còn quay lại nhìn em nữa!!”

“Vậy nếu anh cứ tiếp tục như thế này, anh không lựa chọn được ai, em có chịu được không?”

“Vậy anh lựa chọn em! Anh không làm được điều đó hay sao??”

Mạnh Bảo cắn răng:

“Không!”

Anh buông tay cô ra. Để lại cô đứng đó. Chơi vơi.

“Nếu anh chọn em, em cũng đau khổ. Anh không xứng với em! Chỉ có
buông tay, em mới không phải níu kéo bằng hành động sai lầm như vậy!”

Anh đủ can đảm buông tay cô. Nhưng không đủ can đảm nói với cô những lời đó.

Mưa vẫn đổ xuống rào rào ngoài kia. Mưa có rửa trôi được nỗi đau trong
trái tim đã tan nát của người con gái? Cô sụp xuống, không nhìn thấy gì
nữa ngoài một không gian bơ vơ lạnh lẽo chẳng còn một ai. Đau khổ, níu
kéo, hận thù, tất cả đã trở thành vô nghĩa! Ký ức xưa vỡ toang và đâm
mạnh vào trái tim cô. Nỗi đau loang lổ, thấm vào tận đáy tâm can!

“Đừng bỏ mặc em nơi đây một mình

Đừng bỏ mặc em bơ vơ trong sầu nhớ

Đừng để nước mắt em rơi trong vô vọng

Đừng làm tim em thêm nhói đau vì anh

Đừng để thời gian xóa hết những kỉ niệm

Đừng để khoảng cách chia đôi duyên tình ta

Mặc dù thế giới dẫu có những thay đổi

Thì tình yêu em vẫn mãi trao về anh”

(Xin đừng bỏ mặc em)

“Phương Nhi, nghe anh nói!”

Mạnh Bảo chạy theo Phương Nhi. Cô quay lại:

“Được rồi nói sau, giúp em đưa Minh Phú đi!”

Cả hai vội vã đưa Minh Phú ra ngoài. Minh Thiên đang đứng với Vân Trang, trông thấy Mạnh Bảo bế em trai mình bị thương thì hốt hoảng lao đến.

“Minh Phú, thằng bé làm sao thế này!!??”

“Nó…” - Phương Nhi ngập ngừng.

“Nói cho tôi, kẻ nào đã làm chuyện này!!?? Phương Nhi, nói cho tôi đi!!! Ai đã đâm nó, nói cho tôi!!???”

“Tôi….”

Minh Thiên sững sờ.

“Thanh Linh hả?”

“Hả? Anh biết…”

“Chỉ có Thanh Linh cô mới không nói, còn nếu Khánh Quang, Khánh Vinh thì cô đã nói rồi! Cô giấu được tôi hay sao hả Phương Nhi!!!????”

“Minh Thiên, anh bình tĩnh đi, mọi chuyện còn nhiều uẩn khúc!” - Vân Trang vội nói.

Minh Thiên ôm lấy em trai, hoảng loạn tột độ:

“Tại sao…Tại sao…? Tại sao lại giết em tôi!? Tại sao!?”

“Minh Thiên…”

Anh không thể bình tĩnh nổi, gầm lên:

“Cô ta! Thanh Linh, tôi hận cô ta!! Là cô ta giết em