với anh Bảo thì cũng biết hoạt
động đó đi.”
“Hoạt động gì em?”
“Kỷ niệm ngày mất của vận động viên võ thuật Võ Phúc Nguyên.”
Võ Phúc Nguyên? Cái tên này…
Tại phòng họp của đội thi võ.
“Cuộc thi năm nào cũng thường tổ chức vào khoảng tháng này.” – Một vị
huấn luyện viên dõng dạc – “Bởi vì tất cả các đội thi võ khắp cả nước
đều phải đến thắp hương vận động viên võ thuật Võ Phúc Nguyên.”
“Nè!” – Phương Nhi quay sang Mạnh Bảo ngồi cạnh – “Võ Phúc Nguyên là ai?”
“…” – Anh im lặng không đáp.
“Võ Phúc Nguyên là một “huyền thoại” của võ thuật, nhất là trong
Taekwondo. Những ai yêu thích Taekwondo lại càng phải đến thắp hương ông ấy. Ông ấy sống không lâu nhưng tên tuổi ông vẫn sống mãi trong lòng
tất cả những thế hệ sau. Khi đi thắp hương cho ông cũng là đã cầu cho
chúng ta được may mắn rồi.” – Vị huấn luyện viên vẫn nói tiếp.
“Mình thi Vovinam mà, đâu có cần Taekwondo đâu?” – Phương Nhi lại nói với Mạnh Bảo.
“Cứ đi đi!” – Mạnh Bảo đáp lại với giọng buồn rầu khiến Phương Nhi ngạc nhiên.
“Những năm về trước, con gái cả của ông, Võ Thanh Linh cũng là một nữ võ sĩ vô cùng xuất sắc, cô gái đó tuổi còn rất trẻ nhưng tài năng không
đợi tuổi. Không biết trong số chúng ta có ai biết cô gái đó ở đâu không
nhỉ? Nghe nói giờ không ai thấy cô ấy đâu nữa cả.”
Lời của huấn luyện viên làm cho Phương Nhi hết sức ngỡ ngàng. Võ Thanh
Linh? Vậy có nghĩa, “huyền thoại” Võ Phúc Nguyên ấy chính là cha của
Thanh Linh. Thảo nào mà Mạnh Bảo buồn như vậy, lại liên quan đến người
yêu mà. Càng lúc Phương Nhi càng thấy phục, Thanh Linh chắc hẳn không dễ chơi đâu vì người cha của cô ấy được coi là “huyền thoại” cơ đấy. Rốt
cuộc là chuyện quái quỷ gì xảy ra mà rắc rối thế, cha cô ta mất, cô ta
cũng biệt tăm biệt tích đi đâu rồi để lại Bùn Đất thế này? Phương Nhi
khó chịu không tả nổi khi thấy cái mặt buồn rười rượi của Mạnh Bảo, cô
thích nụ cười trong tấm ảnh mà sáng nay Vân Trang đưa cho cô hơn…
Sáng sớm hôm sau, đội thi võ lên đường thực hiện hoạt động cuộc thi. Dẫu sao đây cũng là một chuyến đi nghỉ ngơi luôn vì nơi họ đến là một hòn
đảo nhỏ rất đẹp, tắm biển hẳn là thích lắm. Cả đoàn náo nức bao nhiêu
thì chỉ có Mạnh Bảo là ngồi một góc, Phương Nhi thì ngồi buôn dưa lê với Mạnh Duy vì Vân Trang, Minh Thiên và Minh Phú đang ở lại Đà Lạt tiếp
tục cuộc tìm kiếm Thanh Linh. Mạnh Duy hoàn toàn hiểu sao Mạnh Bảo lại
buồn, anh đã đi khắp nơi để tìm Thanh Linh vậy mà chỉ vì cái hoạt động
này mà anh phải quay lại nơi xuất phát…
Đảo C. là một đảo ngoài Bắc, cả đoàn phải đi máy bay cho nhanh. Từ trên
cửa sổ máy bay, qua những đám mây trắng bồng bềnh, hòn đảo nhỏ hiện ra
giữa biển trời xanh bát ngát mênh mông. Dù nhỏ nhưng từ xa cũng thấy vẻ
đẹp thần tiên, yên bình của nó. Đặt chân xuống đảo, các vận động viên
không thể tin được trước hòn đảo nhỏ bé mà có phong cảnh tuyệt đẹp này.
Hiện ngay ra trước mắt họ là bãi biển đầy nắng gió, có hàng dừa đung đưa lá xanh, sóng biển vỗ nhẹ vào bờ cát trắng,…Tất cả đều thật đẹp, và
thật quen thuộc biết bao!
Mạnh Duy dẫn cả đoàn đi ra thắp hương Võ Phúc Nguyên. Đoàn của Đà Lạt là đến sớm cho nên cũng không đông người lắm. Mộ của Phúc Nguyên lúc nào
cũng được xây ở vị trí trang trọng nhất trên một bãi cỏ rộng rãi nhiều
cỏ hoa. Từng người đến thắp hương, quỳ xuống trước mộ ông – mộ của một
huyền thoại, một người đã làm rạng danh võ thuật, vậy mà ông lại phải
chết trong bi kịch. Cái chết của ông, có lẽ trong số người ở đây chỉ có
Mạnh Bảo hiểu rõ nhất…Anh cắn môi suýt thì bật máu:
“Con xin lỗi chú, con đã không ở bên con gái chú…”
Anh nói rất nhỏ, nhưng cô gái đằng sau anh đã nghe thấy. Anh còn định
nói gì nữa nhưng lại không muốn nói, chỉ buồn bã đứng dậy đi ra bãi biển vắng. Bãi biển vẫn còn đó, vẫn đẹp thế nhưng sao trống vắng đến vậy?
Nơi đây đã in dấu tất cả kỷ niệm của anh và cô, từ những nụ hôn ngọt
ngào bỏng cháy cho đến những lúc chạy đuổi nhau trên bờ cát,…Mọi thứ cứ
thế ùa về, mà khi đưa tay ra cứ chỉ là bóng hình. Tình yêu có đẹp đến
bao nhiêu thì càng dễ mỏng manh, một khi đã mất đi thì chỉ lại biết bao
nỗi đau vô bờ. Anh nhớ cô. Anh đã từng phát điên lên khi cô rời xa anh
chỉ có mấy tiếng, vậy mà giờ cô không ở bên anh tới tận 2 năm, anh đã
chịu đựng nỗi nhớ này quá sức rồi. Anh muốn quên cô, muốn coi như cô
không xuất hiện trong cuộc đời anh, vậy mà sao cứ phải để anh trở lại
nơi này, khiến anh chỉ càng thêm nhớ cô da diết.
“Còn nơi đây, còn nơi đây những tháng ngày mình đã nồng say
Còn nơi đây, còn nơi đây những phút giây đùa vui
Thời gian trôi, chầm chậm trôi, chỉ còn lại nỗi nhớ mà thôi
Còn nơi đây, còn nơi đây dáng ai hao gầy…
Người ra đi, người ra đi có thương người giờ khóc tràn mi
Người ra đi, người ra đi có tiếc chi người ơi?
Một lần thôi, một lần thôi ở nơi nào hãy mím chặt môi
Là nụ hôn của nơi đây gửi em xa rồi…”
Tõ
