à Mai Hoa vang lên – Tôi gọi di động nhưng cô không nghe máy nên tôi đành gọi điện thoại bàn.
Hiểu Đồng khẽ cười, chắc chắn bà ta theo dõi cô nếu không làm gì cô vừa mới về nhà thì đã gọi điện thoại ngay được.
- Bà muốn gì?
- Chuyện tôi kể cô suy nghĩ tới đau rồi?
- Bà hỏi để làm gì? – Hiểu Đồng bực tức hỏi lại.
- Chuỵên em gái cô, cô suy nghĩ ra sao. Điều kiện của tôi chỉ có một, chấp nhận hay không chấp nhận là tùy cô. Nhưng tôi muốn cho cô biết, tôi sẽ dốc hết toàn lực và những mối quan hệ của mình để giành lấy bé Đường. Một khi có con bé, tôi sẽ đưa nó đi thật xa, sẽ không bao giờ để cô tìm thấy nó.
- Bà … – Hiểu Đồng giận run người, bàn tay nắm chặt ống nghe của cô như muốn bóp nát nó ra.
- Lần này tôi cho cô ba ngày suy nghĩ, hãy đưa em gái cô đi thật xa, không bao giờ để họ tìm thấy hai người nữa – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói rồi tắt máy không cho Hiểu Đồng nói thêm lời nào cả.
Hiểu Đồng nghe tiếng tút tút vọng lại bên tai như giáng mạnh vào tim cô, cô buông thõng tay để ống nghe điện thoại rơi thỏng xuống, cô ngã người xống đất như một cái xác không hồn. Cô rất muốn khóc nhưng nước mắt lại không thể rơi.
Ngay lúc đó chuông cửa reo lên, rất lâu rất lâu, Hiểu Đồng mới mệt mỏi ra mở cửa. Cô hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy những người trước mặt mình.
***
Mấy ngày sau đó, Vĩnh Phong không còn thấy Hiểu Đồng và bé Đường trở về căn nhà đó nữa. Tìm kiếm khắp nơi, nhưng tất cả đều vô vọng, lần này cô biến mất ngay đến Trúc Diễm cũng không biết cô ở đâu. Vĩnh Phong mãi đi tìm cô không còn tâm trí đi làm, ông Vĩnh Nguyên cũng lo lắng, nhiều lần chất vấn bà Ma Hoa nhưng bà nhất quyết không nói khiến ông phát bệnh.
Tất cả công việc đổ dồn lên vai Vĩnh Thành, khiến cậu bận tối mắt tối mũi, chỉ vài tuần mà người gầy rạc đi. Hạ Khanh nhìn thấy cậu như vậy thì rất đau lòng. Tuấn Kiệt thay thế Hiểu Đồng làm người đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát vào quản lí trong tập đoàn Nguyên Thành Phong, Hạ Khanh cũng thường xuyên lui đến để tư vấn.
Nội bộ tập đoàn Nguyên Thành Phong lúc này bỗng nội loạn cả lên. Những hợp đồng vẫn chưa gỉai quyết xong khiến Vĩnh Thành điên cả đầu, đột nhiên những mặt hàng của tập đoàn bị phát hiện gây nguy hại, phải thu hồi lại tất cả và đền bù tổn thất rất nhiều, các công ty đang họp tác bỗng rút lui. Cổ phiếu sụt giảm nghiêm trọng, các cổ đông chán nản lần lượt bán cổ phiếu và ra đi. Tập đoàn Nguyên thành Phong vốn mạnh mẽ, bỗng xuống dốc nghiêm trọng.
Ông Vĩnh Nguyên hay tin thì bỗng bị đột quỵ nằm bất tỉnh trên giường, bà Mai Hoa và Vĩnh Phong phải trở về công ty phụ giúp, nhưng càng không được gì.
Công ty bên nước ngoài cũng bất đầu chịu ảnh hưởng không kém, chắc chắn nội bộ công ty đã bị mua chuộc và phá hoại. Trước nguy cơ này, Vĩnh Thành bất đắc dĩ bán đi 10% cổ phần trong tay cậu và 5% của ông Vĩnh Nguyên để cứu vãn. Nhưng cậu không ngờ cổ phiếu của tập đoàn được một bàntay bí mật thu mua, và chẳng mấy chốc ngừơi đó đã xuất đầu lộ diện.
Người bước vào khiến cho tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc. Cô ăn bận rất sang trọng, trang điểm cầu kì, đeo trên người trang sức lấp lánh đắt tiền, mái tóc được búi cao trông cực kì quý phái, khoát tay với Tuấn Kiệt bước vào trong trước ánh nhìn của tất cả mọi người.
Vĩnh Phong chết sững khi nhìn thấy iểu Đồng khoát tay Tuấn Kiệt bước vào. Hạ Khanh thống kê số cổ phiếu có được trong tay của tập đoàn Vĩnh Phát, cái ghế chủ tịch của ông Vĩnh Nguyên bị hất đổ bời vì trong tay ông chỉ còn 10% cổ phần. Ông đã giao cho Vĩnh Thành 10% trăm còn lại. Nhưng trong ba người, số cổ phần của bà Ma Hoa là cao nhất 15%. Nhưng tổng hợp lại thì họ chỉ có 45% cổ phần, còn 55% cổ phần đã lọt vào tay tập đoàn Vĩnh Phát và chiếc ghế chủ tịch tập đoàn trao cho cháu gái thất lạc của ông là Hiểu Đồng. Toàn bộ tập đoàn to lớn Nguyên Thành Phong rơi vào tay Hiểu Đồng một cách dễ dàng.
Két thúc buổi bàn giao đó, Vĩnh Phong chỉ im lặng nhìn Hiểu Đồng không nói gì, cô cũng lạnh lùng khoát tay Tuấn Kiệt đi ra, đi ngang qua bà Mai Hoa cô khẽ cười một cái rồi nói thầm
- Bây giờ bà lấy cái gì mà cướp bé Đường ra khỏi tay tôi.
Bà Mai Hoa chết sững, bà không ngờ lời nói của bà đã khiến cho tập đoàn mà ba và chồng bà xây dựng chẳng mấy chốc sụp đỗ. Bà cảm thấy hối hận vô cùng khi Hiểu Đồng bước ra bà ngã xuống, những giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt.
Hiểu Đồng và Tuấn Kiệt ngồi vào xe cùng Hạ Khanh, Hiểu Đồng đau khổ ngả người vào lòng Tuấn Kiệt khóc nức nở. Ánh mắt ngỡ ngàng của Vĩnh Thành, ánh mắt đau đớn oán giận của Vĩnh Phong khến tim cô đau nhói.
Sau khi cả ba người trở về, ông Văn Trác nhìn họ vui vẻ hỏi:
- Mọi chuyện thuận lợi chứ.
Hạ Khanh mệt mỏi gật đầu, cô thấy buồn khi nhìn vào gương mặt hốc hác của Vĩnh Thành. Tuấ Kiệt dìu Hiểu Đồng bước vào với gương mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ hoe. Ông Văn Trác thấy cô như vậy thì phaiền não nhưng ông vẫn lạnh lùng nhắc nhở.
- Hiểu Đồng! Lần này con không được mềm yếu. Con phải biết, chỉ khi con đủ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ những người con thương yêu nhất.
Hiểu Đồng cố sức gật đầu. Cô hiểu điều ông nói, chính cô là ng