"A-M-W" nhá!
Đừng có đùa, ở đây chỉ có hai đứa bọn tôi là người, chả lẽ nó nhìn thấy...ma?
Tôi hiểu ra khi nó ôm con White Fang lên, cười tí tởn. Ôi giời, chữ "W" là White Fang đấy, kinh dị!
-Không, anh không chơi với con chó ghẻ đó! -Tôi phản đối.
Con cờ hó mặt ngu, chực cắn tôi mà Madi nỡ ghép chung tên nó với tên tôi cơ đấy! Tởm.
-White Fang dễ thương thế mà anh bảo ghẻ à?-Nó cười nắc nẻ- Kệ anh, em đã đặt
tên rồi, chúng ta là bộ ba Assa, Madi và White Fang, ha ha...
Tôi nhìn ba ngôi sao thẳng hàng chết giẫm trên trời, rồi nhìn xuống con
White Fang xấu xí đang cười sung sướng mà muốn đạp một phát cho bõ ghét, nhưng rốt cuộc lại phì cười. Con chó này nhìn kĩ thì cũng không đến nỗi tởm.
-Anh thử ôm nó đi, nó ấm lắm! -Madi lại dụ dỗ tôi, hai tay ôm con chó đẩy về phía tôi.
Không. Có cho vàng tôi cũng không động vào đâu. Con chó điên khùng đó tôi rất muốn vặt sạch râu rồi đem ra quán cầy bán.
Thấy tôi ngó lơ, Madi cầm lấy tay tôi, tôi chưa phản ứng thì đã cảm thấy một thứ mềm mại và âm ấm. Quay lại nhìn mới thấy tay mình đang đặt trên
lưng con cờ hó. Còn thứ tôi đang động vào là bộ lông trắng của con White Fang, thứ mà tôi luôn nghĩ là cứng như cái chổi quét nhà. Và điều quan
trọng nhất là nó không cắn tôi, chỉ lè lưỡi nằm im! Chuyện lạ Việt Nam
nè!
Tôi thử sờ nhẹ vào cái đầu ngố của con chó thì thấy rất mượt và hay hay, nó còn vẫy đuôi nữa.
-Thấy chưa? White Fang dễ thương mà! Anh thích không? -Madi cười hồn nhiên,
lại kiểu cười giống trẻ con đó, rồi đưa hai bàn tay vuốt vuốt con chó.
Con chó điên này mà cũng hiền với tôi thế à? Vui ghê cơ!
-Cũng không đến nỗi. -Tôi nói. Chảnh vậy thôi chứ tôi bắt đầu thích con White Fang rồi, tay vuốt mạnh hơn một tẹo trên đầu nó.
Con chó nhảy nhảy, liếm liếm tay tôi, vẻ cũng thích thú, rồi ngồi xuống,
đưa một chân trước lên chạm vào tay tôi như muốn...bắt tay?
Tôi nắm lấy "tay" con White Fang, đưa lên đưa xuống và không nhịn được phá
ra cười. Vui quá đi mất, nó bắt tay với tôi này! Buồn cười quá!
Tôi chơi trò điên được một lúc thì Madi giành lại White Fang, không cho chơi với tôi nữa, còn nói với con chó như đúng rồi:
-Này White Fang, mày có mới nới cũ đấy à?
Tôi nghĩ là mình đã biết vì sao con White Fang lại thích Madi đến như vậy rồi.
Cái máy tính bị yếu sinh lí, đang tính ngon lành bỗng dưng tắt cái phựt, còn trơ lại cái màn hình xanh lét.
Vào phòng thi mà kiểu này thì chết chắc. Tôi vừa đập đập vào nó vừa nhấn
nút ON liên tục nhưng chả thấy cái quái gì. Bài Hóa vừa mới nghĩ ra cách làm, vậy mà...
-Em có mang máy tính theo không?-Tôi đành hỏi Madi.
Nó nãy giờ đang làm bài tiếng Anh trong cái xấp đề dày cộm hơn đốt ngón tay. Bọn dân khối D mà cũng cật lực vậy sao?
-Không. -Nó ngóc đầu lên đáp, ngó cái máy trên tay tôi- Hết pin à?
-Ừ, mất cả hứng. -Tôi ném cái máy "cạch!" xuống bàn một tiếng, ngó đi chỗ khác.
Cái thư viện giờ này chỉ có mấy mống, không gian im ắng đến phát ngán,
thỉnh thoảng mới có mấy cô thủ thư liệng qua liệng lại, tiếng giày nện
xuống sàn cộc cộc soạt soạt đơn điệu. Những dãy bàn bị gò ép cho thẳng
hàng có cái màu kem trông cực kì buồn tẻ. Mà nói chung, cái gì ở chốn
khỉ gió này cũng tẻ nhạt, gò bó, nếu bây giờ mà là ở nhà thì tôi đã có
pin thay cho máy tính rồi, sau đó tha hồ nằm gác chân trên sô pha và học bài tiếp.
Tóm lại là tôi đang chán cái thư viện.
-Anh, "hamonious" trọng âm bao nhiêu vậy? -Madi hỏi, dường như chả quan tâm
đến biểu hiện của tôi, nó còn mải mê suy nghĩ về bài nhấn âm chết giẫm.
Tôi lười biếng ném ánh mắt qua trang giấy đầy ắp những câu trắc nghiệm Anh văn của nó.
-Âm thứ hai, -Tôi đáp- cái đó anh nói với em rồi mà, thông thường từ nào
tận cùng là "ous", "ate" hoặc "tude" thì nhấn vào âm thứ ba từ sau tới,
em học chuyên Anh mà cái đó cũng không biết à?
Phải công nhận là về cái khoản nhấn trọng âm này Madi hơi bị ngu, cái điều
đơn giản vậy cũng không nhớ. Trong khi cái phần khó nhất trong đề thi
Anh là chọn từ điền vào đoạn văn thì nó lại cực giỏi, mười câu đúng hết
chín, hầu như chưa bao giờ sai quá hai câu.
-Anh nói em ngu phải không?-Nó nhăn cái mặt, ra vẻ bị xúc phạm dữ lắm.
-Đâu, hơi kém thông minh tí thôi! -Tôi cười. Không có ý chê bai gì đâu, nhưng mà cái đầu nó kì thật, phần dễ thì ngu, phần khó thì giỏi, đúng là điên có khác.
-Biết anh giỏi rồi! -Nó lẩm bẩm, rồi đứng lên, ôm sách vở sang bàn bên cạnh học, không thèm ngồi chung bàn với tôi nữa.
Nó giả vờ giận đấy, có thú vui tao nhã phết.
Tôi định mò qua bàn đó chọc nó tiếp thì Cún Cún ở đâu nhảy ra, ngồi vào chỗ Madi vừa rời đi, cười với tôi:
-Chăm học thế?
Chiều nay lớp tôi có tiết Thể dục, nhưng chưa đến giờ nên tôi tranh thủ ngồi
đây học với Madi. Cún Cún cũng thích cái thư viện chán ngắt này hả?
-Tất nhiên, mà c
