Sự Lựa Chọn (Đời Học Sinh Của Badboy)

Sự Lựa Chọn (Đời Học Sinh Của Badboy)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327912

Bình chọn: 9.5.00/10/791 lượt.

bằng được.

Hừm, thôi được, nếu mà nó không may bị ngộ độc lăn ra chết thì đừng trách tôi!

Thế là tôi lôi cà chua, ớt, hành...ra rửa rồi cắt, tất nhiên là theo kiểu của tôi: đặt tất cả lên thớt và bằm.

-Ha ha ha...-Madi ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Đáng ghét, sao đứa nào cũng rống lên cười mỗi khi tôi "hành nghề" chứ? Anh đây đâu phải đàn bà mà rành mấy trò đó?

-Có tin anh làm thịt em bây giờ không? -Tôi cầm con dao làm bếp to bự dọa nó.

Nó vội ngừng cười, nhưng vẫn láu lỉnh, chạy lại cầm quả cà chua và một con dao khác lên, bắt đầu cắt một cách thành thạo, giảng giải:

-Anh phải làm như này mới đúng! Dễ mà!

Nó trả lại quả cà cho tôi, ý muốn tôi cắt tiếp theo cách mà nó chỉ, nhưng tôi không chịu:

-Em cắt luôn đi, đưa anh làm quái gì?

-Ứ chịu đâu, anh phải cắt cho em cơ! -Nó lại giở trò nhõng nhẽo như con
nít không bằng-Nhanh lên kẻo mì nát hết bây giờ, em sẽ chụp ảnh lại up
lên Facebook làm kỉ niệm!

Hóa ra cái mục đích cao cả nãy giờ của nó là chụp ảnh hai bát mì mắc dịch
mà tôi làm và up lên Facebook cơ đấy! Tôi muốn lạy nó một lạy quá.

Tôi miễn cưỡng cầm quả cà chua mà chả biết cắt thế quái nào, khổ ghê. Nãy
nhìn Madi cắt dễ dàng thế mà sao tôi cắt lại trái khoáy thế nào. Quả cà
cứ mềm mềm, thà mà nó cứng như quả xoài thì tôi làm một phát là xong,
đằng này...haizz, đứt tay như chơi.

Tôi vừa nghĩ tới từ "đứt tay" là y như rằng cái lưỡi dao sượt qua quả cà
chua, cứa một phát vào ngón trỏ. Máu ứa ra, rát. Tôi cho tay vào vòi
nước chảy để rửa.

Madi nhìn thấy vậy thì phát hoảng cứ như thể chuyện gì to tát lắm, chạy lại lo lắng hỏi:

-Ấy chết, anh có đau không? Khổ, sao lại đứt tay chứ?

Tôi đã rửa xong, đưa vết thương cho nó xem, có vẻ hơi sâu nhưng không ăn nhằm gì, tất nhiên.

-Do em đấy, đền máu cho anh!

Nó thấy máu chảy ra thì nhăn mặt như kiểu người bị đứt tay là nó ấy, vội cho đầu ngón tay đó của tôi vào miệng ngậm lấy.

Không hiểu sao nó làm tôi bất giác rùng mình, kiểu như bị điện giật ấy, nhanh thôi. Tôi buột miệng hỏi nó:

-Bảo em đền máu chứ có bảo em hút máu đâu?

Madi cười khổ, nhưng vẫn để yên, lát sau mới rút ngón tay đó ra, nhìn chăm chú và reo lên:

-Thấy chưa, cầm máu được rồi!

Nó cười sung sướng nhìn tôi như kiểu vừa trúng số độc đắc không bằng. Ê,
có gì mà vui thế chứ? Hút máu của tôi làm nó thọ thêm năm chục tuổi à?

Nó đi lấy bông băng, thuốc sát trùng, băng bó lại mặc dù tôi bảo ứ cần,
phiền phức gớm! Bình thường nếu mà bị đứt tay kiểu này, tôi chỉ việc
rưới ô xi già lên, xong để đó, tự lành thôi. Nhưng mà nhìn nó nhiệt tình như vậy, tôi cũng không nỡ từ chối. Chậc, mình ngày càng dại gái rồi!

Cuối cùng thì hai bát mì cũng được làm xong, Madi chụp ảnh lại dù trông xấu
xí kinh dị, nó up lên Facebook thật, còn chơi cái caption sến súa "My
lovely meal". Sau đó hai đứa tôi vừa ăn vừa...chém gió với nhau trên
Facebook, chủ yếu là tự khen cái ảnh đẹp. Mà nói đến Facebook thì cũng
phải nói cái vụ tôi và nó là một đôi cũng hơi bị hoành tráng: để
relationship, avatar đôi, một tá ảnh chụp chung, một đống status cưa bom chém gió. Có lẽ đem ra cân đo đong đếm thì cái Facebook của tôi là bị
đảo lộn nhiều nhất vì có Madi chen chân vào.

Ăn xong, chém chán, bọn tôi kéo nhau lên sân thượng hóng gió. Madi nổi cơn ôm theo con White Fang đáng ghét. Sân thượng nhà tôi nằm tít trên tầng
sáu, lộng gió, có một cái phòng nhỏ, còn lại là khoảng không rộng và bầu trời đen đặc trên kia, rất phù hợp để ngồi tự kỉ.

Trời tạnh từ lâu, không lạnh lắm nên khả năng ngồi nghĩ ra mấy trò sến súa
cao hơn so với ngồi tự kỉ. Madi ôm con White Fang vuốt vuốt, ngửa mặt
lên trời nhìn một lúc rồi chỉ tay bảo tôi:

-Anh thấy ba ngôi sao thẳng hàng kia không?

Tôi đang nhìn đểu con White Fang, nghe vậy thì phóng ánh mắt lên trời,
hướng theo chỗ nó chỉ, thấy trên cao kia là một đống sao mờ mịt như buồn ngủ, chả biết nó muốn chỉ cái quái gì, ngó muốn lác con mắt mới thấy
chòm Orion. Tôi gật:

-Ờ, thấy. Mà sao?

Cơ bản là tôi không khoái cái trò ngắm sao rồi bình luận này, có ngắm gãy cổ cũng chả được cái cóc gì, okay?

-Anh biết đó là sao gì không?-Madi tiếp tục thú vui tao nhã của nó, cười hỏi tôi.

Không muốn ngắm sao tẹo nào nhưng tôi vẫn giảng giải:

-Đó là ba ngôi sao thuộc chòm Orion, chòm đó không chỉ có ba ngôi đó đâu.
Nếu em nhìn kĩ vào một ngày ít mây, không mờ mịt như này thì sẽ thấy nó
có hình thợ săn rất oai. Còn ba ngôi sao kia chỉ là cái thắt lưng của
hình thợ săn thôi!

Nó chăm chú nghe, có vẻ hứng thú lắm, hớn hở hỏi:

-Thắt lưng á? Vậy là ba ngôi sao đó chưa có tên phải không?

Tôi thề là nó vừa nghĩ ra một trò quái đản.

-Có thể nói thế.

-Vậy chúng ta đặt tên cho chúng đi! -Nó búng tay cái "tách", phán như
thánh-Chúng ta có ba người, tượng trưng cho ba ngôi sao, đặt tên là


Polly po-cket