ôi.
Thằng điên đó bỗng dưng đổi cách xưng hô làm tôi mất hứng. Chả hiểu sao thấy trong giọng nó có gì đó mập mờ.
-Chuyện khỉ gì thế? - Tôi tò mò.
-Biết sao không? Từ nay giữa bọn tao và tụi mày sẽ chả có trò gì để chơi
nữa.-Thằng Godi bình thản nói, mắt hơi hơi liếc qua CPU-Với chúng ta,
việc học là rất quan trọng, phải không bạn tốt?
-...
Thiên tài gật đầu một cái thay cho câu trả lời, chả hiểu sao bây giờ lại kiệm lời thế. Nãy nó mới nhồi nhét cho tôi một màn chém gió tràng giang đại
hải nên hết hơi rồi hả?
Thằng cờ hó có vẻ hài lòng, cái giọng đều đều của nó từng chút một rape, à nhầm, rót vào tai tôi:
-Bọn tao bây giờ chỉ thích học thôi, với cả, mày biết lí do mà. Nên, dừng
lại mấy cái trò điên rồ nhé! Để cho bạn của tao được yên.
Tôi nghĩ là cái đám cờ hó của X-pít bị điên hết rồi, hoặc ăn phải chất độc của Tàu Khựa nên mới nghĩ ra mấy cái điều như vậy.
Hôm đó, cái hôm đó, ý tôi là vào cái hôm đó đó - một ngày bình thường đầu
đông, không mây không mưa, nhiệt độ từ bao nhiêu đến bao nhiêu độ C tôi
biết chết liền nhưng chắc chắn là trời rất lạnh, vì một trận bão quét
qua tôi, chỉ mình tôi thôi.
Đừng vội mừng, tôi chưa chết được đâu. "Bão" theo đúng nghĩa của dân chém gió.
Kể ra cũng chẳng có gì hay ho.
Lúc ấy, tôi vừa đi thăm đứa em gái bên lớp 10 Lý về - con bé tên Lim ấy, nó bị ốm mà vẫn đi học- thì gặp Quạ đen giữa hành lang tầng một, trước mặt cái phòng thực hành Hóa to tổ bố. Quạ đen bấy giờ nổi tiếng kinh tởm,
ấy nhầm, kinh khủng luôn ấy, vì độ đẹp gái và đào hoa hơn cả thằng anh
nó mới ghê. Tôi cứ tưởng Quạ tha cho mình rồi nên mới cười hiền lành
chào ẻm, ai dè nó sung sướng bay vèo đến như "mèo thấy mỡ" (lối so sánh
khiến tôi thấy mình thật rẻ tiền, ha ha). Nhưng mà tình cảm nó dành cho
tôi cảm động rớt nước mắt thiệt đó.
-Anh thấy đấy, chỉ có em là yêu anh nhất!
Nó độp cho tôi một câu không đâu vào đâu, như kiểu đúc kết cái chuyện tình điên khùng sến súa nào đó nó tự nghĩ ra, rồi nở nụ cười mát dịu như gió mùa thu, làm bức tường đỏ choé bên cạnh cũng phải chào thua về độ tỏa
sáng. Không biết tim ở đâu ra mà bay phấp phới nhiều vậy nè?
Nó đẹp cực, giá mà bạn có ở đây để nhìn một phát cho lác con mắt. Vẻ đẹp đó khiến tôi nói mà không cần suy nghĩ:
-Làm em gái anh đi!
Tôi muốn như thế đấy, nó mà là em gái tôi, tôi sẽ dạy nó một khoá lòng-tự-trọng cơ bản.
Niềm vui sướng của nó nổ cái bụp, rơi xuống lạch bạch như một qủa bóng nước
vừa vỡ tan. Nó nhăn cái mặt giống con khỉ, rồi cúi đầu, vò vò vạt áo như một thiếu nữ e thẹn, lẩm bẩm:
-Lại thất bại rồi...
Tôi định hỏi nó bị đột biến gen phải không thì nó đã ngẩng mặt lên, nhìn
tôi với bộ mặt đểu giả - bộ mặt hiếm khi nó lôi ra sử dụng, hỏi tôi:
- Vậy anh thích kiểu người như thế nào? Người ngốc như chị Madi á?
Tôi ấn vào cái đầu nó một phát:
- Đừng có hỗn, em mới ngốc ấy!
- Ha ha, phản ứng ghê chưa kìa!-Nó lấy tay che đầu, cười tít cả mắt như
thể khám phá ra cái gì hay lắm, đồ điên - Biết yêu rồi đúng không?
Gì? Đồ hoang tưởng.
-Yêu cái đầu em, mới luyện EQ ở chuồng heo nào về thế?
Nó vẫn cười nắc nẻ, tiếp tục lải nhải mà cóc cần biết tôi có nghe không:
- Nhưng mà giờ có hối hận cũng muộn rồi, chị ấy đã thay đổi. Bây giờ...
Đang nói, Quạ đen bỗng nhiên đổi sắc mặt, khi vô tình nhìn ra phía sau tôi.
Gì chứ, thấy ma hiện hồn hay sao?
Tôi chưa quay lại nhìn xem có Binladen hay Hép-pi-bô-la xuất hiện thì Quạ
đã kéo tôi vào cái phòng thực hành Hóa chết giẫm, nói nhanh:
-Giúp em, em không muốn bị giam lỏng đâu!
Hóa ra thằng anh cờ hó của nó đang đi tới, nó sợ bị nhìn thấy là đang đứng với tôi đó mà. Tởm.
Cái phòng "được" tôi và Quạ bay vào trốn lúc này không có ai cả, mùi hóa
chất xông lên như kiếu sắp có phim kinh dị xảy ra. Không khí này thật là thích hợp nếu thằng anh của nó thấy nó với tôi đứng trong này, tưởng
làm chuyện mờ ám ấy mà.
Tiếng bước chân ngòai kia ngày càng gần, tôi định chọc tức bé Quạ một phen
cho vui đời, nhưng dừng lại kịp khi nghe ngoài kia có tiếng nói lanh
lảnh của con gái:
- Hơ hơ, bây giờ thì hai người thân thiết quá ha, mãn nguyện rồi chứ?
Tôi hơi ngạc nhiên khi nhận ra đó là giọng của Cún Cún, nó lại đi cùng với thằng kia nữa à? Mấy bữa nay nó mờ ám thật đó.
Từ từ nào, "hai người" cơ á, có lẽ nào là...
-Im đi con diên! Xía vào chuyện của tụi này làm cái quái gì?
Tôi đoán đúng. Cụm từ "hai người" bao gồm cả Madi, và nó đốp lại Cún Cún
như thế đó, nhưng cái giọng nó lạ lắm, nghe sắc sảo kinh khủng, không
phải cái giọng ương bướng mà trẻ con hồi trước.
Tôi và Quạ đen không hẹn mà gặp cùng ló mắt nhìn ra xem kịch hay, bọn tôi
đang đứng sau bức tường cạnh cửa lớp, một vị trí thuận lợi để quan sát.
Có ba người ở trước hành lang. Madi bước tới, ngồi lên thanh lan can,
