ại có, phượng già có,
...cành nào cũng đẫm nước mưa và ẩn nấp trong đó là một con sâu vừa dài
vừa béo. Thằng Thuận bảo nó vừa nhìn thấy em đó sáng nay đã bị sét đánh nên không có thời gian mua hoa, còn em sâu đó là kế hoạch dự phòng,
nếu mà ẻm từ chối thì... Hay thật đấy, đúng là lớp Lý.
-Đẹp không? -Thằng Thuận lấy dây chun cột thêm phát nữa, hỏi cả bọn.
-Chuẩn đấy, vậy em đó là em nào mà làm mày để ý vậy? -Thằng Nodi cười
cười hỏi tiếp. Hình như phải cố gắng lắm nó mới không thốt lên "Em nào
mà bất hạnh thế? "
-Tao không biết nữa, tao mới gặp ẻm ở toa lét sáng nay, hình như học 12 Anh.
--------
Tôi đã không được hân hạnh thấy cái mặt đẹp gái của cái ẻm tốt số đó,
bởi vì khi đang đi cùng cả lũ sang 12 Anh thì tôi gặp Quạ đen.
Quạ đen đang đứng ngắm mưa ở lan can tầng hai, trước một phòng học vắng
ngươì. Lần này thì tôi biết chắc nó đã thành ma hoặc mọc thêm một con
mắt sau lưng, vì nó không cần quay lại cũng biết là tôi đi qua. Nó nắm
tay tôi giữ lại, thần thái đã trở lại làm Quạ bình thường, cười bảo
tôi:
-Em có chuyện muốn nói.
-Anh không có nghĩa vụ phải nghe. -Tôi giơ tay chào bái bai, nửa đùa nửa thật.
-Anh không nghe là em khóc đấy! -Nó nói như hoàng đế không bằng.
Mấy thằng bạn tôi thấy thế thì chuồn mất tiêu.
Chẹp, con Quạ này lại bắt đầu rồi đấy, nhưng dù sao cũng không kinh dị như hồi sáng. Dự là nó vừa uống thuốc xong.
-Cần thêm khăn giấy không? -Tôi đập đập vào túi hỏi.
-Vậy à? Vậy nếu em nhảy từ đây xuống thì sao?-Nó đặt một chân lên thành
lan can, hai tay vịn vào đó và cười nhìn tôi. Không phải nụ cười thách
thức mà là nụ cười buồn bã và đầy ẩn ý.
Tôi ngó xuống đám cỏ nhàu nát vì nước mưa dưới kia. Một con quạ mà bay từ trên tầng hai xuống, kỷ lục của trường đấy nhé.
-Nhảy đi! Thành người què ăn bám cho khỏe!
Tôi vừa nói xong thì nó...làm thật.
Khổ thân, tại sao nó có thể, ờm, đại khái là nhảy lầu chỉ vì một lý do lãng xẹt thế?
Rất may là tôi đã quen với cái biểu hiện của nó lúc sắp làm chuyện điên
rồ nên giữ nó lại kịp, nếu không nó thành con quạ quay, à nhầm, quạ
què hoặc quạ die rồi.
Nó không nhảy nữa, ôm chầm lấy tôi, rúc đầu vào ngực áo tôi, khóc um lên, nức nở hỏi:
-Tại sao chứ?
Tại sao cái gì? Bẩn áo anh bây giờ, áo lớp đấy, không có cái thứ hai đâu.
-Tại sao không phải là em?-Nó hỏi mà như gào lên.
Khổ thân, tôi không nghĩ là có ngày mình phải đối diện với cái cảnh sến kinh dị này, với một đứa rất sắc sảo và mạnh mẽ như Quạ. Tôi theo
phản xạ đẩy nó ra.
-Đừng, chỉ lần này thôi! -Nó càng ôm chặt hơn. Cái giọng tha thiết đến mức tôi mà đẩy ra thì thành kẻ nhẫn tâm nhất qủa đất.
Okay, xem như mình làm gấu bông miễn phí cho nó một lần vậy. Nước mắt đàn bà thật nguy hiểm.
-Em có gì không bằng chị ấy chứ? Tại sao...anh không cho em cơ hội? -Quạ lại nói trong tiếng nấc.
Đây là hậu qủa của việc nhiễm phim tình cảm nước ngoài đấy, người lớn
thật ngu ngốc khi để con họ tiếp xúc với mấy bộ phim sến táu qúa sớm,
đầu độc tư tưởng của chúng. Ở độ tuổi này mà nó đã thuộc hết lời thoại
dành cho kẻ thứ ba rồi đấy.
-Thôi nào nhóc! -Tôi vuốt vuốt cái đầu nó, cố gắng không để cái giọng
mình chuyển thành cười cợt-Anh không hợp với em đâu, có khối thằng tốt
hơn anh đấy.
Ồ, ra là tôi cũng có khả năng thành diễn viên phim tình cảm sướt mướt đấy.
-Nhưng mà em chỉ thích anh thôi! Em phải làm sao bây giờ? Hic hic...-Nó vẫn bướng bỉnh như chuẩn bị ăn vạ tới nơi.
Đi chết đi. Hoặc đi mà hỏi mấy thằng cha tâm lý học dành cho tuổi mới nhớn ấy!
-Không phải cái gì muốn là được đâu! -Tôi nhắc lại cái câu tâm đắc của
một tay nhạc sĩ nghiệp dư, câu này đúng thật đấy, ở mọi trường hợp.
Cuối cùng thì cái đầu của nó đã chịu rời khỏi cái áo tội nghiệp của tôi, may qúa. Tôi làm ra vẻ thông cảm, lau nước mắt cho nó. Sặc, con gái là vua phiền phức, nước mắt đâu mà lắm thế?
-Quên anh đi nhé!-Tôi đặt tay lên hai vai nó, nhìn thẳng vào nó, diễn nốt cái màn kinh dị này.
Quạ không nói gì, lại nép cái đầu vào người tôi, khóc tiếp. Quái, nó định ăn vạ tới bao giờ? Tha cho tôi đi mà, tôi không muốn làm mất hình tượng tốt đẹp ảo lòi trong mắt nó đâu.
Bỗng nhiên cái điện thoại trong túi quần rung lên từng đợt. Chả hiểu
sao tôi thấy sắp có chuyện không hay, nên mặc kệ kẻ mít ướt mà lôi máy
ra nghe. Khốn nạn. Là Madi.
-Cậu đang ở đâu vậy? -Giọng Madi vui vẻ cất lên trong máy.
Hình như lương tâm của tôi vừa đi bồi bổ về và đang dần trẻ lại, nhe răng ngoạm cho tôi một phát.
-Ờm, đi với mấy thằng bạn ấy mà. -Tôi đáp một nửa sự thật sau khi nhìn
quanh mà không có ma nào theo dõi. Hừm, sao lại có cảm giác mình thành
tội phạm thế nhỉ?
-...
-Sao vậy? -Tôi tò mò hỏi khi nó bỗng dưng im re, bị gì thế?
Có tiếng gió và âm thanh "sột soạt" trong máy.
