hủ nhận những gì cô ấy nói dù biết đó là tất cả sự thật.
...
Cả tuần sau đó những cú điện thoại liên tục được gọi đến máy tôi đã khiến tôi bù đầu với những công việc mà tôi đã có tránh khi tới Anh. Và nếu tôi cố lờ chúng đi thì luôn có những hậu quả nhất định. Nếu là Hansel thì cậu ta sẽ "ám" tôi với mây đen bão bùm ở bất cứ nơi nào tôi đi, đã có một lần tôi suýt bị sét đánh trúng, chỉ chệch đúng một hai bước chân. Nếu là Hazel thì cô ấy sẽ ám tôi với hàng tấn giấc mộng về quá khứ hoặc những cơn ác mộng cô thêu dệt lên. Hỏi làm sao tôi có thể lờ bọn họ đi được cơ chứ. Khi về nhà tôi sẽ cần xem xét lại vị trí của mình mới được, theo kiểu này tôi không biết họ là chủ hay tôi là chủ nữa. Đây là giây phút ngắn ngủi đầu tiên từ khi đó tôi cảm thấy nhớ nhung "sức mạnh" của mình.
Dù là một gánh nặng tôi không thể gạt bỏ nhưng Hazel và Hansel chỉ là một phần rắc rối của tôi thôi. Cả tuần nay tôi đã bỏ mặc Chris chờ đợi sau mỗi giờ tập chính không một lời báo trước mà bỏ về. Những tin nhắn nhắc nhở tôi đi tập bóng rổ vẫn đều đặn hằng ngày và anh ta cũng không nói gì về chuyện tôi bỏ tập nên tôi cũng mặc kệ. Nhưng tôi biết làm gì cơ chứ? Cả tấn công việc cặp-sinh-đôi-kia "giao phó" cho tôi đã đủ làm tôi bận túi bụi rồi làm gì có thời gian "chơi" với anh ta.
Tôi đang đùa với ai vậy chứ? Chính tôi tự biết đó không phải lý do tôi không đi tập bóng rổ với Chris. Chuyện này thật đau đầu!
...
- Hôm qua cô chạy đi đâu vậy?
Tôi có thể cảm nhận được sự thất vọng trong câu hỏi đầy bực tức của Chris ban nãy.
- Chẳng phải chúng ta phải tập luyện sao?
Tôi cố gắng tránh né câu hỏi LẦN NỮA, giống như tôi đã làm suốt hơn một tuần qua.
- Chết tiệt. Trả lời câu hỏi đi! Nói chuyện rõ ràng đi xem nào.
- Không có gì cả.
Chúng tôi đang cãi nhau chứ không nói chuyện như anh ta vừa nói.
- Vậy sao? Thế thì hãy ngẩng cao đầu và nhìn thẳng vào mắt tôi và nói cho tôi lý do chính đáng thay vì cái " không có gì" đó đi nào.
- Anh quan tâm làm gì? Anh không phải cha tôi? Anh cũng không có ý nghĩa gì với tôi hết.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm đó và nói lên những câu nói làm chính tôi phải hối hận. Đôi mắt đó buồn, nhưng Chris đã nhanh chóng che dấu đi điều đó để thay vào đó sự vô cảm, lạnh lùng.
- Được rồi! Tôi không ép cô nữa. Tôi không nghĩ mình muốn nghe phần còn lại của câu chuyện này.
Anh ta ném quả bóng cầm trên tay lên phía khán đài không người. Tôi có thể thấy rõ sự buồn bực vô tận đó chỉ bằng việc nhìn cái cách anh ta ném trái bóng đó. Tôi đứng như trời trồng dõi theo những bước chân nặng nề của Chris cho tới khi cái bóng của anh ta khuất hẳn nơi cầu thang đi xuống. Tôi cô độc một mình giữa sân cỏ rộng lớn, bao quanh là những hàng ghế trơ trọi.
Cảm xúc của tôi rối bời, tôi biết mình làm sai. Nhưng tại sao lại sao? Tại sao từ chối lòng tốt của một người lại khó khăn tới vậy? Tôi không rõ mình đã làm tổn thương anh ta hay là đang tự làm tổn thương chính mình nữa. Hazel nói đúng, tôi là đồ ngốc và nhát gan
Tôi là một kẻ nhát gan vậy nên tôi có quyền bỏ chạy. Tôi chất đầy quần áo và đồ dùng cá nhân vào va li, kiểm tra lại đồ đạc rồi mới gọi người của khách sạn tới soát phòng. Sau khi trả phòng tôi gọi taxi đưa tôi ra sân bay. Chuyến bay của tôi trễ hai tiếng do vấn đề thời tiết. Trong lúc chờ đợi, những suy nghĩ tôi cố gạt bỏ đi lúc trước lại ùa về như một thước phim quay chậm. Và khi mọi chuyện không thể rối ren hơn, tôi nghe và nhìn thấy Hazel và Hansel.
- Cậu chạy trốn thật sao? - Hazel trách móc, cái biểu cảm nhăn nhó đó không hợp với khuôn mặt barbie đó của cô tý nào - Sao lại nhát gan vậy?
- Tôi sẽ không trách cứ tiểu thư nếu cô dù cô có đưa ra quyết định gì nhưng dù nhìn theo phương diện nào thì cũng thấy tiểu thư cư xử như một đứa trẻ vậy - Dù lời nói của Hansel không nặng nề, trách móc nhưng nó cũng khiến tôi cảm thấy sai lầm.
- Sao hai người lại "tấn công" tôi vậy? - tôi kêu ai oán trong tâm tưởng - Hazel làm ơn, bỏ cái ảo giác hình ảnh của hai người đi!
- Được rồi! - Hazel đáp.
Có lẽ tôi chưa thể rũ bỏ hết cái-gánh-nặng-Hansel-Hazel nhưng ít ra tôi cũng không phải nhìn vào hai thế giới cùng một lúc. Điều này khiến tôi dễ chịu hơn nhiều dù giọng của cả hai vẫn oang oang bên tai.
- Quay lại đó ngay! - Hazel thét lên.
- Tiểu thư phải xử lý theo một cách khoa học - Hansel dịu dàng nói.
Hai người họ cứ liên tục nhắc đi nhắc lại những câu nói đó. Tôi không rõ là vì cách nói trách móc của Hazel hay giọng nói ân cần của Hansel làm tôi buồn nữa nhưng dù có là vì cái gì thì tôi cũng không thể chịu được nữa.
- Dừng lại đi! Cả hai người dừng lại! - Tôi thét lên trong ý nghĩ - Hai người không có tư cách bảo tôi phải làm gì là tốt nhất trong khi chính hai người đều dựa dẫm vào tôi trong công việc. Và nếu tôi là "tiểu thư" thì tôi mới là người được phép ra lệnh. Có hoặc không có sức mạnh
