Disneyland 1972 Love the old s
Thần Tiên Cũng Biết Cuồng Si

Thần Tiên Cũng Biết Cuồng Si

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324001

Bình chọn: 10.00/10/400 lượt.

dù rằng chẳng bao lâu nữa cả hai sẽ không còn bên nhau.

Băng Vân muốn được ích kỉ một chút, muốn hắn không quên cô bởi yêu thương đâu nhất thiết phải nhìn thấy nhau mỗi ngày.

Lâm Kiệt Phong, từ khi nào nhỉ?

Ngón áp út bàn tay trái chợt run lên một chút. Vân đưa tay lên, nhìn vào chiếc nhẫn kim cương được khắc chữ “Yǒngyuǎn”.

Cô nghĩ cái gì vậy? Cô phải tin tưởng hắn, hiện tại hắn chỉ đang khó xử nên chưa có quyết định ngay.

Đúng vậy, là sự tin tưởng. Yêu nhiều đến mấy mà không có lòng tin thì cũng sẽ chia ly mà thôi. Băng Vân tin hắn, Kiệt Phong nhất định không bao giờ phản bội cô, phản bội tình yêu thương này.

Con sóng bạc đầu vỗ rì rào, trăng treo trên màn trời màu sẫm. Gió thổi tung mái tóc đen mượt, khoang mũi ngập tràn hương vị mằn mặn của biển cả.

Đằng xa, hai bóng người dựa vào nhau tạo nên hình tượng thật đẹp đẽ.

- Vân, cái này cho em. Lâm Kiệt Phong lấy ra một hộp nhung màu đỏ bắt mắt đưa cho Băng Vân, cô từ từ mở ra, trái tim “thịch” một tiếng khi thấy một cặp nhẫn kim cương.

- Cái này…

- Vân, anh muốn sau này mỗi ngày trở về đều nhìn thấy em, muốn được cảm nhận nụ cười của em khi đón anh… Vân, cho anh một cơ hội cùng em đi đến cuối con đường này, có được không? Phong trầm giọng nói, đôi mắt màu tím tràn ngập hy vọng, và có cả một tia lo lắng. Hắn sợ cô rồi sẽ từ chối.

- Em…

Sự do dự này càng khiến trái tim đập liên hồi. Nhưng Phong đâu hiểu suy nghĩ của cô. Băng Vân biết mình không còn được ở bên hắn bao lâu nữa, nhỡ như hiện tại đồng ý thì sau này rời xa chẳng khác gì phản bội lời nguyện ước cả.

- Vân, dừng suy nghĩ điều gì, em chỉ cần nói ra điều em mong muốn nhất. Bàn tay rộng lớn, hơi thô do dùng vũ khí nhiều năm dịu dàng vuốt mái tóc mềm mượt của cô.

Trong khoảnh khắc vô thức, chìm đắm vào sự ngọt ngào ấy, Băng Vân gật đầu.

Chiếc nhẫn kim cương khắc chữ “Yǒngyuǎn” ở mặt trong từ từ được Phong đeo vào ngón áp út của cô. Tay hắn run run trong niềm hạnh phúc.

- Vân, biết không, hai chữ này trong tiếng Trung nghĩa là vĩnh cửu, nó tượng trưng cho tình yêu của chúng ta, không bao giờ ngừng lại, mà chỉ ngày ngày nhiều thêm. - Đôi mắt tím nhìn thật sâu vào mắt phượng trong veo. - Anh yêu em.

Ngày trôi, nắng hoàn toàn tắt. Đêm dần kéo tới.



Kiệt Phong khoác trên mình chiếc áo da màu đen, từ hắn toát ra khí chất phi phàm, cũng lạnh lẽo tới cực hạn. Hắn đã đưa ra quyết định. Chỉ duy nhất lần này, duy nhất một lần hắn dối lừa Băng Vân mà thôi.

- Anh, lần này để em. Kiệt Vũ nắm vai hắn. Anh tại sao không hiểu Phong chứ. Chắc chắn rất day dứt bởi đứng giữa người mẹ tôn kính và người con gái yêu quý nhất. Anh hy vọng bản thân có thể giúp cho Phong một chút.

- Không. Mối thù này chính tay anh trả.

- Nhưng nếu Băng Vân biết… Kiệt Vũ không nói nốt nửa vế cuối khi thấy vai hắn cứng lại, thân mình cao lớn rung lên trong chốc lát.

- Sẽ không! Hắn gằn giọng, cũng nhằm mục đích trấn tĩnh bản thân.

- Được, dù anh có làm gì em cũng sẽ ủng hộ. Nhưng-thanh âm có chút dè dặt-đừng làm tổn thương cô ấy. Em trả lời này lại cho anh.

Dứt lời, Lâm Kiệt Vũ rời đi, anh nhìn thấy Tĩnh Nhi đứng ngoài cửa thì kéo theo.

- Em nghe được những gì?

- Tất cả. Cái cần nghe đã nghe, không cần cũng đã lọt vào tai. Tĩnh Nhi hời hợt, vẻ buồn bực thấy rõ.

- Quên hết đi.

- Không. Tại sao có thể đối xử với chị Băng Vân như vậy? Thù do cha chị ấy gây ra, chị ấy vô tội. Nếu như kiên quyết nợ máu trả bằng máu đáng nhẽ ngay từ đầu phải buông tha cho chị Băng Vân chứ. Chấp nhận chị ấy lại còn muốn…

- Chát! Vũ xuống tay, gò má trắng nõn của Tĩnh hiện lên năm ngón tay. Vũ hối hận, lần đầu tiên anh đánh nó. Nhưng anh không kiềm chế được, Phong có lý do để hành xử như thế.

- Em hiểu được bao nhiêu về anh cả. Hả? Người chứng kiến chuyện của mẹ là anh ấy. Chính mắt nhìn thấy người mẹ tôn kính nhất bị kẻ khác hại chết, thử hỏi… Được, em nghĩ như vậy, nếu cho em lựa chọn tình thân và tình yêu, em làm như nào đây?

Bài toán khó khăn nhất trên đời luôn là lựa chọn, bởi con người ích kỉ muốn có được tất cả. Cũng chính sự lựa chọn sẽ đem tới niềm đau nhưng đều phải chấp nhận vòng quay nghiệt ngã của số phận mà thôi.

- Coi như kiếp này họ không có duyên. Tĩnh thông suốt, nó thở dài một hơi. Cổ họng có chút nghẹn lại vì thương cảm.

- Mong là kết cục không quá bi thương. Vũ vỗ lưng cô em gái bé nhỏ, ánh mắt không nén được lại nhìn về căn phòng cuối hành lang.

“Phong, hy vọng sẽ không hối hận.”

Đèn bật sáng trưng, căn phòng trong lòng đất bốc lên mùi ẩm ướt.

- Thế nào? Ông chọn cô con gái yêu quý hay là gia sản của mình?

- Lâm Kiệt Phong. Cậu…!!! Calvin tức giận quát lớn, ông rốt cuộc nhầm lẫn nên mới để con gái đi theo hắn. Loại người tàn độc kia làm gì có tình thương chứ.

- Hừ. Vì cô ta ngu ngốc nên để cha mình khó xử