iệu.
Đúng 10 phút đống tài liệu về khu đất Phúc Lợi đã nằm gọn trong tay Tiểu Phương.
Cốc…cốc…cốc….
_Vào đi.-Minh Quân lạnh lùng nói.
_Đây tài liệu về khu đất Phúc Lợi.-Tiểu Phương nói bằng cái giọng mỉa mai và đặt sấp tài liệu lên bàn.
_Được rồi.Cô về phòng làm việc đi.-Minh Quân nói mà mắt cứ dính chặt vào màn
hình máy tính chẳng thèm quay sang nhìn Tiểu Phương 1 cái.
Tiểu Phương đi ra khỏi phòng miệng thì cứ lẩm bẩm **** rủa.
_Không biết kiếp trước mình có nợ nần gì với thằng cha này không???Sao bây giờ bắt mình phải dính với ổng chứ đáng lẽ ra giờ này mình đang ngồi trong
lớp học buôn chuyện với Bảo Ngọc rồi.Thằng cha này chính là kẻ đã phá
hết đời mình.Đúng là đồ máu lạnh đáng lẽ ra phải cảm ơn 1 tiếng khi
người ta đem hồ sơ vô cho chứ đằng này mắt cứ dán vào máy tính bộ hắn ta không biết phép lịch sự tối thiểu là gì hả????-Tiểu Phương cứ vừa đi
vừa lẩm bẩm 1 mình chẳng biết đến mọi thứ xung quanh gì cả.
Rầm……
_Á-Tiểu Phương hét lên 1 tiếng rồi ngã sầm xuống đất hình như cô vừa đụng vào 1 vật gì đó.
Ngước mắt lên nhìn cô thấy 1 người con gái xinh đẹp mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ xõa dài với bộ váy bó màu đen đang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.
_Xin lỗi chị tôi vô ý quá.-Tiểu Phương từ từ đứng dậy.
_Đúng là hạng con gái ngốc nghếch.Tôi không hiểu tại sao Minh Quân lại có thể yêu và cưới 1 đứa như cô rồi còn cho vào làm chức trợ lý nữa.Cô thì có
gì hay nào hay chỉ là được cái lốt ngây thơ để đi mồi chài đàn ông.-Ả
đứng khoanh tay và ném cho Tiểu Phương 1 ánh nhìn khinh bỉ.
_Này chị là ai mà dám lên giọng dạy đời tôi.Chị nói tôi mồi chài đàn ông à
rồi còn nói tôi dùng vẻ ngây thơ để dụ dỗ con trai à sao mà chị biết rõ
thế phải chăng chị cũng đã từng như vậy nên chỉ mới nhìn thôi là đã biết hết về con người của tôi.Phải tôi là hạng con gái ngốc nghếch thích
dùng vẻ bề ngoài ngây thơ để mồi chài đàn ông đấy thì sao nào chị và tôi chắc cũng cùng level mà thôi.-Tiểu Phương nói 1 hơi rồi ném 1 ánh mắt
sắt đá về ả đó.
_Mày…..-Ả định giơ tay giáng cho Tiểu Phương 1 bạt tay thì đã bị cô chụp lấy.
_Xin lỗi tôi không thích dùng vũ lực.Tôi nghĩ chúng ta kết thúc câu chuyện
này ở đây được rồi đó.-Tiểu Phương buông tay con ả ra rồi bỏ đi.
Tiểu Phương tức giận không chịu nổi.Hồi nãy không nhịn là con ả đó chết với cô rồi.
_Cô ấy nói mình mồi chài Minh Quân.Xin lỗi nhá hạng người như anh ta có cho đây cũng không thèm chính anh ta mới cần đến tôi.Cô nói anh ta yêu và
cưới tôi ư?Phải anh ta yêu tôi nhưng chỉ yêu những kiến thức tôi có thôi anh ta cưới tôi ư cưới chỉ vì cái chức Chủ Tịch mà thôi.Chính anh ta
mới là kẻ mồi chài.Tất cả những gì anh ta làm chỉ vì muốn tất cả thuộc
về anh ta.Tất cả chỉ vì lòng ích kỉ của anh ta mà thôi.Chứ anh ta nào có nghĩ đến cảm nghĩ của tôi chứ???????-Tiểu Phương nghĩ rồi khẽ cười 1
cái chua chát.
Cô gạt đi dòng nước mắt đang lăn trên má rồi bắt đầu vô việc.Cô nghĩ cái
có thể làm cho cô quên đi mọi nỗi buồn chỉ có thể là công việc mà
thôi.Thế là cô cứ làm và làm mãi chẳng chịu ngừng tay.Đồng hồ chỉ đúng
11h Tiểu Phương cảm thấy cái bụng của mình đang biểu tình chí chóe.Cô
đứng dậy đi ra kiếm cái gì đó lót vào cái bụng rỗng của mình.
_Cô định đi đâu thế?-Minh Quân đứng kiêu ngạo cho 2 tay vào túi quần nhìn Tiểu Phương.
_Tôi đi đâu phải báo cáo cho anh à.-Tiểu Phương liếc xéo Minh Quân.
_Định rủ cô đi ăn chung thôi.
_Ăn chung á????Mắc mớ gì tôi phải ăn chung với anh.
_Tôi cũng đâu có thèm ăn chung với cô.Bộ cô muốn nhân viên trong Minh Thị
đồn ầm lên rằng vợ chồng Tổng Giám Đốc không ăn cơm chung mà lại ăn
riêng à.
_Tùy anh.-Tiểu Phương xua xua tay rồi đi về phía nhà ăn.
_Cô đi đâu thế?-Minh Quân gọi với theo.
_Chẳng phải anh nói là muốn đi ăn sao???Muốn ăn thì phải đi vô nhà ăn chứ???-Tiểu Phương quay lại.
_Chúng ta ra ngoài ăn chỗ đó chỉ dành cho nhân viên thôi.Tôi đã đặt bàn hết
rồi với lại tôi không quen ăn cơm với nhân viên.-Minh Quân nhăn mặt.
_Nhưng tôi thích ăn ở nhà ăn hơn vừa đông người thức ăn cũng không tệ chứ vô
nhà hàng chán lắm.Nếu anh không thích thì cứ việc ra ngoài ăn.-Tiểu
Phương nói rồi bỏ đi.
_Này chờ tôi với.-Minh Quân chạy theo Tiểu Phương.
Anh đành phải vô nhà ăn dùng bữa trưa vì anh chẳng muốn nhân viên bàn tán
um sùm.Tiểu Phương thì cứ thản nhiên lấy thức ăn rồi ngồi vào bàn còn
Minh Quân thì cứ tìm cách lẩn tránh những ánh nhìn của nhân viên.Vì đây
là lần đầu họ thấy Tổng Giám Đốc xuống nhà ăn dùng bữa.Nhưng họ chỉ dám
nhìn rồi bỏ đi không ai dám bàn tán gì vì chỉ cần 1 lời nói nào không
hay lọt vào tai Minh Quân tức là người đó sẽ nhấn nút khỏi Minh Thị.
_Anh làm sao thế?????-T