The Soda Pop
Vương Xà

Vương Xà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329834

Bình chọn: 9.5.00/10/983 lượt.

t sẽ tạo nên đường cong quyến rũ. Nụ cười của anh dù nhẹ nhưng ánh mắt lại đẹp đến giam giữ chính ánh mắt cô. Có thể nói rằng, chính vì đôi mắt đó của anh mà cô đã sa vào lưới tình không đáng có này.

Lúc biết tình cảm của mình dành cho anh, cô thực sự rất hối hận. Vì sao? Vì yêu một người con trai chẳng bao giờ và mãi mãi không yêu mình. Cô tự cười chính bản thân mình cả đời luôn đề phòng đặc biệt là đối với con trai thế mà lại bị sa lưới vào một tên con trai cực kỳ lăng nhăng và sẵn sàng trao tình cảm ấm áp đối với bất cứ đứa con gái nào.

Còn bây giờ, sao ba tháng xa cách cô nhận ra cô có quyền yêu và có quyền tước đoạt anh từ tay những đứa con gái khác. Khi Linh hỏi cô rằng : “Em có dám giữ người đàn ông của mình không?” cô đã chần chừ. Nhưng khi chị ấy nói tiếp rằng: “Nếu em không tự tin giữ được người con trai của mình vậy thì em đâu có tư cách ghen và đừng nói những cô gái khác rằng họ là người thứ ba. Bởi lẽ, năng lực của em không đủ thì đừng có trách ai cả; họ chỉ là những người cơ hội mà thôi.” Lúc đó, cô mới vỡ lẽ ra rằng tình yêu không chỉ cần đến từ hai phía mà để nó có thể tổn tại lâu bền cần đến sự quyết đoán và tự tin về tình yêu của cả hai nữa. Vòng tay ôm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực chắc chắn đó, cô khẽ nói:

_ Ba tháng em ở một mình, anh trả lại cho em.

_ Em… em không giận nữa? _ Anh ngạc nhiên nhìn cô. Quả thực mà nói anh không nghĩ cô lại tha thứ cho anh nhanh thế. Tìm được cô, vội vã tới đây anh đã chuẩn bị tâm lý rằng cô sẽ đuổi anh đi.

_ Bởi vì em là một người cao thượng mà. Hihi_ Cô mỉm cười, nhìn anh. Đôi mắt cô khi cười ánh lên lóng lánh như những vì sao trong đêm kia khiến anh yêu thích.

Anh lần đầu gặp cô đã ấn tượng với cô bởi đôi mắt cô. Đôi mắt của sự quyết đoàn lại pha lẫn tổn thương sâu sắc sau cái mất của người em mình. Lúc đó, trong thâm tâm một thằng con trai chưa bao giờ biết coi trọng thứ gì ngoài lòng phục tùng với người anh nể trọng kia anh; anh đã nghĩ rằng muốn bảo vệ cô khỏi thương tổn… Ngày chứng kiến cô bỏ đi, anh mới ngu ngốc nhận ra cô đối với anh quan trọng nhường nào mà đáng nhẽ anh phải nhận ra khi nhìn cô thấy cô bị hất ngã ở cái đêm định mệnh đó. Lúc đó, tim anh đã như ngừng đập mà anh quên mất…

Nghe cô nói vậy, anh dường như có thể thở phào ra. Bế bổng cô lên, hạnh phúc xoay vòng cô lên cao, hôn lên má cô, anh nói: “Cám ơn em”



BA THÁNG SAU:

_ Kil_ Anh ôm cô từ phía sau, giọng nói trầm mà ấm áp nhẹ gọi tên cô.

Cả hai người đứng ngắm hoàng hôn xuống dưới ánh chiều tà nhẹ nhàng. Với họ chiều tà là lúc bắt đầu cuộc chiến còn bây giờ dáng chiều là hình ảnh chứng minh hạnh phúc của cả hai. Bởi vì, chiều nào dù ở đâu anh cũng ôm cô ngắm hoàng hôn.

Khi hoàng hôn tạo nên ánh vàng ruộm, mặt trời đang dần biến mất, trước mặt cô, cạnh khung cửa sổ lớn, anh quỳ xuống, đôi môi hôn lên bàn tay cô, ánh mắt nghiêm túc ngước lên nhìn đôi mắt khó hiểu cổ cô, anh nói:

_ Anh không muốn bay nữa, chỉ muốn ở bên em thôi. Chu Tước đã đến lúc đừng đập cánh. Kil, lấy anh nhé.

Chiếc nhẫn đính kim cương sáng lên lấp lánh dưới ánh sáng nhàn nhạt của chiều. Sắc đỏ rực nhuộm đỏ cả bầu trời như hòa đến với tình yêu của anh dành cho cô. Chu Tước đỏ đã tìm đến cho mình điểm đỗ cuối cùng trong cuộc đời. Thời khắc này trời như đang chứng giám cho họ. Ánh lên cùng với ánh sáng của chiếc nhẫn là giọt nước mắt của cô gái mang trong mình tình yêu của anh. Cô khóc – không còn vì thương đau nữa mà là hạnh phúc; một hạnh phúc toàn vẹn. Để mặc anh đeo nhẫn vào tay mình, cô cứ khóc; nước mắt không thể ngừng rơi. Nó chỉ ít dần khi môi anh chạm vào môi cô… Bên ngoài, cửa sổ là màu đỏ hồng của tình yêu, mặt trời đã đi ngủ nhưng ánh sáng vẫn còn lại len lỏi qua đám mây cùng ngọn gió kia….

_THE END_



Cô yêu anh – một chàng trai lạnh lùng đó là điều cô biết rất rõ và chưa bao giờ hối hận. Và cô cũng nghĩ mình thể hiện rất rõ khi ở bên cạnh anh nhưng dường như là chưa đủ hay sao vậy? Hay chăng là anh chưa bao giờ có ý định đón nhận nó sao?

Hôm nay, cô chợt nhận ra là thế giới này thực sự nhỏ bé để cô – một đứa con gái nghịch ngợm, hiếu động lại phải lòng anh – người con trai lạnh lùng đến vô cảm. Đôi mắt anh lạnh buốt chưa từng có độ ấm nhìn cô nhưng vẫn luôn nhận những thứ cô đưa cho anh như một lẽ dĩ nhiên. Cô! Đã nhầm tưởng rằng anh có chút gì đó gọi là tình cảm với cô…

Nhìn phía trước kia, anh đi cùng với một cô gái khác. Ừ thì cô gái đó duyên dáng, nữ tính, xinh đẹp hơn cô. Trong bốn chị em thì cô là người nghịch ngợm nhất và không chú ý đến ngoại hình bản thân mình nhất. Bởi, vốn dĩ đối với cô người con trai chấp nhận được ngoại hình của bản thân mình mới là người yêu và chân trọng mình thực sự. Nhưng… hóa ra anh cũng như những người khác. Tình cảm đều dựa trên đôi mắt để trao yêu thương.

Giọt nước mắt khẽ lăn dài trên khóe mi. Cô là người ít khóc, các chị của mình đều nói cô luôn nhìn thế giới bằng sắc màu rực rỡ nhất khiến