à đi về phía mùi hương, hơi ấm của Huyết Xà mà ôm chầm lấy anh. Bộ dạng cô nũng nịu lại vẫn còn mang tia buồn ngủ nói:
_ Ai tới vậy anh?
Huyết Xà ngẩng lên, liếc nhìn Hắc Xà rồi trưng ra khuôn mặt đắc ý. Rồi, từ từ cánh môi cong lên thành nụ cười không thể đểu hơn được, anh bế bổng Bạch Xà lên, bằng chất giọng dịu dàng ấm áp anh khẽ nói:
_ Chỉ là con chuột chạy qua thôi. Không có gì đâu, ngủ tiếp đi.
Nói xong, Huyết Xà xoay người bế Bạch Xà vào trong phòng bỏ mặc Hắc Xà giận tím mặt ở lại đó. Hắc Xà đúng là tức thật nhưng nhìn hình ảnh phía trước của cả hai kia anh chỉ có thể thở dài mà thôi. Nếu Bạch Xà có thể yêu Huyết Xà thì anh có thể tình nguyện thua Huyết Xà bao nhiêu lần cũng được. Bước vào trong phòng, đặt một quyển sách cũ trước mặt Huyết Xà, anh nói:
_ Song Xà này giao cho cậu và Linh. Hãy hoàn thành tốt nó.
Huyết Xà chuyển ánh mắt của mình đang nhìn Bạch Xà ngủ ngon giấc liếc nhìn sang phía quyển sách, anh nhíu mày nói:
_ Đã tới lúc rồi sao?
_ Ừ, mặc dù rất muốn tất cả nghỉ ngơi nhiều hơn nhưng không thể được. Dường như ông ta đã phát hiện qua vụ của Hắc Long rồi. _ Hắc Xà cười gượng, ánh mắt anh có vài phần buồn khổ nhìn Huyết Xà cùng Bạch Xà. Anh thực sực rất muốn để cả hai có thêm thời gian bên nhau nhiều hơn nữa trước khi phải đối mặt với cuộc đấu sinh tử này.
_ Hiểu _ Huyết Xà không nói gì chỉ gật đầu. Cái này anh cũng đã đoán trước được, chỉ là nó đến sớm hơn anh dự kiến một chút thôi. Dù sao, ngày này cũng đã đợi mười mấy năm rồi thì đến sớm hơn hay muộn hơn vẫn là nhanh qua đi thì tốt. Tuy nhiên, có thứ anh canh cánh trong lòng, đó chính là về Hắc Xà. Anh nói:
_ Phương, vì sao cậu không nói cho Độc Xà ngay từ đầu rằng cậu không phải con trai ông ta? Nếu Độc Xà được biết thì cả hai cũng không bị mất tới bảy năm như vậy.
_ Vì tôi muốn trả ơn; cái ơn nuôi dưỡng này không thể không trả được, phải không? _ Lúc nghe Huyết Xà nói vậy, Hắc Xà có phần giật mình rồi anh lại mỉm cười. Dù anh chỉ là con tốt trong bàn cờ lớn của ông ta đi nữa thì anh cũng không thể không trả cái ơn này.
_ Vậy, giờ cậu có thể đi được rồi. Hãy đưa Độc Xà đi đi, rồi tới lúc thích hợp tôi sẽ đưa Bạch Xà cho cậu. Hãy bảo vệ họ. Như vậy, có lẽ tốt hơn _ Huyết Xà quay lại, nhìn thẳng vào mắt Hắc Xà.
Hắc Xà hiểu những gì của Huyết Xà nói. Anh biết, Huyết Xà là muốn tốt cho anh cùng Độc Xà. Vốn dĩ khi chấp nhận tham gia vào cuộc chơi này, cả anh cả Huyết Xà đều không vướng bận yêu thương. Nhưng, giờ đây bên cạnh cả hai đều có người con gái mình yêu nên Huyết Xà mới lo sợ cho anh. Tuy nhiên, Huyết Xà quên rằng cậu ấy cũng có Bạch Xà. Mà kể cả không có Bạch Xà thì cũng không thể thay đổi.
_ Dù có hay không có Bạch Xà cùng Độc Xà thì tôi vẫn sẽ giúp cậu. Cậu biết vì sao tôi nhận cái oan ấy không? Bởi vì, tôi muốn trả hết cái ơn đó để đường đường chính chính mà đối mặt ông ta không còn vướng víu bất cứ thứ gì. Huyết Xà, đừng nói tôi mà hãy nói cậu đi. Nếu làm tổn thương Bạch Xà tôi quyết không tha cho cậu.
Hắc Xà đứng dậy đi lên, Huyết Xà nhìn anh đi xa rồi cúi xuống ngắm nhìn Bạch Xà đang ngủ ngon lành không cưỡng lại được mà hôn lên môi cô. Cả hai chưa hưởng hết hạnh phúc đã lại phải đối đầu với những thử thách mới rồi. Món nợ máu bảy năm này đã là gì so với món nợ sát thân của ba mươi mấy năm qua đi kia.
Nằm xuống bên cạnh Bạch Xà, Huyết Xà ôm chặt lấy cô. Như một lẽ tự nhiên Bạch Xà xoay người tìm một chỗ thoải mái nhất trong lòng anh rồi vươn tay ôm lấy anh. Gương mặt Bạch Xà khẽ nở nụ cười hạnh phúc. Thấy vậy, Huyết Xà ôm chặt lấy cô, hôn nhẹ lên môi cô thì thầm:
_ Nhất định anh sẽ bảo vệ em. Anh hứa, người đủ tư cách giết chết anh chỉ có em mà thôi!
Sau một thời gian nghỉ ngơi dài, cuối cùng Huyết Xà cùng Bạch Xà cũng đi lên phía trên. Nhìn hai người tay trong tay, gương mặt Bạch Xà thoải mái, trên môi còn ẩn hiện một nụ cười đã đủ cho ta thấy rõ ràng một điều là quan hệ của cô và Huyết Xà rất tốt. Thấy cô, Độc Xà liền chạy ra ôm chầm lấy, nghẹn ngào nói:
_ Linh, chị xin lỗi.
Nhìn Độc Xà, Bạch Xà khẽ cười. Cô nắm lấy tay chị gái mình, đặt lên ngực mình nới trái tim vẫn còn những âm hưởng rung động, vui vẻ nói:
_ Chị, tâm trạng của em hiện tại như thế nào em nghĩ chị cảm nhận được mà, đúng không? Em hiện tại rất tốt chị ạ nên chị đừng tự trách mình bất cứ thứ gì. Bởi lẽ, không phải lỗi của chị hay của anh Phương. Mọi thứ, đều do em tự nguyện mà thôi. _ Bạch Xà mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Hắc Xà. Cô biết anh cũng sẽ nghĩ như chị gái mình còn cô không muốn bất cứ ai – những người cô thương yêu nhất tự trách bản thân. Bởi lẽ, cô cũng hiểu rõ nhất một điều rằng cô và anh chẳng bao giờ có thể yêu được nhau cả.
_ Nhưng… _ Tuy những ngày gần đây Độc Xà có cảm nhận được Bạch Xà đang đón nhận một thứ tình yêu mãnh liệt từ Huyết Xà mà chính cô cũng phải rung động. Nhưng… Độc Xà vẫn không thể không lo lắng rằng Bạch Xà ép bản thân m