Yêu Yêu nhìn Thiên Thiên với vẻ khinh thường, sự thật sờ sờ ra đấy mà còn không nhận ra, nhìn xem cô đã kết bạn với người ngốc như thế nào này, thật là…Không đợi Thiên Thiên khép miệng lại, Tiểu Yêu Yêu đã quay người bỏ đi, chỉ vứt lại một câu đơn giản.-Không tin thì cứ hỏi hắn đi!Chỉ còn lại một mình Thiên Thiên ở trong lớp, cô từ từ ngậm miệng lại, nuốt nước miếng. Cô đương nhiên có nghi ngờ, thế nhưng chuyện này khẳng định không thể. Thế nhưng đến cả Tiểu Yêu Yêu cũng nói như thế… vậy… xem ra là thật mất rồi.Lại nói đến hỏi, cô đâu phải con ngốc. chuyện này là chuyện có thể hỏi sao? Thiên Thiên trong lòng rối bời, thu dọn sách vở, quyết định cúp tiết. chuyện này… cô không thể nghĩ ra được.Thế nhưng mà, Thiên Thiên dường như lại đang cố chối bỏ chút vui mừng trong sâu thật sâu trái tim cô…CHAP 26: VỊ KHÁCH BẤT NGỜ-LY HÔN!-KÝ ỨC!Vốn dĩ chỉ định đi một chút, thế nhưng Thiên Thiên lại lang thang đến tận tối. những ý nghĩ rối bời cứ quẩn quanh trong đầu óc cô, khiến cô dường như không thể chịu đựng được. Trong lòng Thiên Thiên lúc đó quả thật rất khó chịu. mong chờ nhưng sợ hãi. Vì thế, cô quyết định… bói hoa.Thích!Không thích!Thích!Không thích!Không hiểu là do vô tình hay cố ý, thế nhưng cánh hoa cuối cùng bao giờ cũng là không thích. Thiên Thiên không biết nên cảm thấy thế nào. Sự thật vốn là như thế, sao cô lại cảm thấy có chút mất mát. Thiên Thiên buồn bực đứng dậy, quyết định về quỷ giới. Bước chân cô chậm rãi, bỏ lại phía sau một vùng cánh hoa phủ, tinh khôi trong sương đêm. Phía trên trời, hàng vạn ngôi sao lấp lánh như thể mỉm cười…………………Quỷ giới ngày hôm đó dường như có chút kì lạ. mặc dù bên ngoài đã tắt hết đèn, người dân cũng đã đi ngủ gần hết, thế nhưng trong cung lại sáng một cách đáng ngờ vực. Thiên Thiên nhướn mi thắc mắc, rón rén đi vào, định bụng vào phòng của mình, thế nhưng lại bị một cô người hầu chặn lại.-Thái tử phi. Quỷ hậu cho gọi người!Thiên Thiên gượng cười một cái. Không phải chứ? Cô chỉ về muộn một chút mà đã định phạt cô hay sao? Xem ra lần này cô lành ít dữ nhiều.Thế nhưng sự tình lại không như Thiên Thiên suy nghĩ. Trong phòng khác rộng lớn, có mấy vị khách không đơn giản đang ngồi quay quah chiếc bàn dài chạm khắc tinh xảo.Thiên Thiên không biết những vị khách kia là những ai. Ngồi ở đầu bàn là Quỷ Vương Ken. Bên cạnh ông là Quỷ Hậu Vy Vy. Đám người kia dường như đang chờ đợi cô. Cô vừa bước chân vào đã cảm nhận được ánh mắt của họ đổ dồn về phía mình.Trong lòng Thiên Thiên có chút run rẩy. Cô không biết, nhưng dường như cô có thể đoán. Ánh mắt cô tiếp cận Hạo Nhiên. Hắn là người duy nhất không nhìn cô, chỉ chăm chăm nhìn vào khoảng không trước mắt. Khuôn mặt cứng nhắc một cách đáng sợ.Thiên Thiên run rẩy đưa ánh mắt nhìn những người còn lại. Một người đàn ông phong độ, trên người chỉ có một bộ đồ màu trắng tinh khôi. Kế bên ông là một anh chàng, mang trên mình bộ đồ màu đen, trên miệng có 2 chiếc răng nanh. Ngồi đối diện với 2 người, đầu tiên là Satan 666, là thúc phụ của Quỷ Hậu. bên cạnh ông ta, là một người phụ nữ, rất đẹp.Người phụ nữ đó dường như đang run rẩy, lại đang háo hức. Người phụ nữ đó cô đã từng nhìn thấy trong giấc mơ. Chính là người phụ nữ mà cô hằng mong đợi. Trong lòng Thiên Thiên đừng không được mà thổn thức. Rốt cuộc bà đã đến tìm cô!Thiên Thiên đưa mắt, muốn nhìn thẳng vào mắt Thiên Sứ My My, mẹ của cô. Thế nhưng lại không ngờ, ánh mắt vừa giao nhau, trái tim nhỏ của cô đã phải chịu một cỗ chấn động. hàng loạt những hình ảnh vô định ùa về, giống như một tập ảnh cùng lúc đập vào mắt cô, mờ nhoè. Thiên Thiên có cảm giác như toàn bộ sinh khí của cô bị rút cạn đi, nhưng ngay lập tức lại bị một cơn chấn động ập tới, khiến cho cô lảo đảo, đầu óc quay cuồng, chỉ một giây sau thì không còn nhìn thấy gì nữa.………………….Thiên Thiên từ từ mở mắt ra, cảm thấy tất cả khí lực trong người bị rút cạn hết. thế nhưng đầu óc lại hoàn toàn tỉnh táo, có phần hơi đầy ắp. hình ảnh mờ nhoè dần hiện lên rõ nét. Cô biết, cô nhận ra tất cả mọi người. những người đang nhìn cô với ánh mắt lo lắng. mẹ cô, đại thiên sứ Wind, dì Vy Vy, Satan, Tiểu Bạch, còn có… Hạo Nhiên.Cô nhắm mắt lại, mẹ cô rốt cuộc đã đến tìm cô. Ngày hôm đó, mẹ cô đã nói với cô, cô phải sống. nhất định phải sống. Kyo cũng đã bị mẹ cậu ấy gửi xuống trần. còn thay đổi hình dạng. cô chỉ cần lo lắng sống, dù sống không tốt. chỉ cần cô còn sống, mẹ cô nhất định sẽ tìm cô.Kyo!Thiên Thiên mở bừng mắt ra, mở miệng hỏi.-Kyo về chưa hả mẹ?Thiên Sứ My My có phần hơi choáng váng. Không ngờ con gái của cô lại hỏi đến Kyo. Vì thế, cô lắp bắp.-Nó… chưa… nó còn ở dương gian.Thiên Thiên ậm ừ, sau đó ngồi dậy. nhớ lại lời mẹ nói, thế nên mới nhớ đến Kyo. Thật có lỗi quá đi. Lại quên mất cậu ta. Thế nhưng Hạo Nhiên lại không hề biết rằng chỉ vì tình cờ mà Thiên Thiên hỏi như thế. Hắn giận. thật sự giận. Người đầu tiên Thiên Thiên hỏi sau khi cô ấy tỉnh là một tên lạ hoắc, không phải hắn. Thế nhưng hắn lại không thể hỏi Thiên Thiên lúc này. Hắn đấm mạnh tay vào tường, tức giận quay đi, bỏ ra khỏi phòng trước sự ngạc nhiên của mọi người,
