Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215531
Bình chọn: 9.5.00/10/1553 lượt.
không nhìn ra là nàng đang cố ý làm ra bộ dáng khoa trương chứ, nhưng mà lại cố tình hùa theo. Dừng một lát, hắn ho nhẹ một tiếng, ra vẻ mất tự nhiên liền quay mặt đi.
Tịch Nhan không hề bỏ sót bất kỳ cử chỉ nào, đột nhiên phát hiện, Hoàng Phủ Thanh Vũ, chàng… mà lại biết đỏ mặt.
Nàng dường như không thể khống chế nội tâm kinh ngạc và vui mừng về điều này, nhưng lại vẫn làm bộ dạng vẫn mất hứng: “Thực sự nhiều vậy sao, đếm đi đếm lại cũng không xong sao?”
“Không phải”
Rốt cuộc, Hoàng Phủ Thanh Vũ thấp giọng, không tình nguyện trả lời
“Chàng nói gì?” Tịch Nhan không thể ngờ được, hô lên một tiếng, “Không có sao?” Chợt nghi ngờ nhìn hắn, buồn bã nói: “Chàng lại gạt ta!”
Một tay Hoàng Phủ Thanh Vũ lại kéo nàng vào lòng, chân mày hiện lên một tia chán nản, hơi dùng sức nắm chặt tay nàng, trả lời không được tự nhiên: “Ta ngồi xe lăn hai mươi năm, làm sao có nữ nhân được? Nếu thật sự có, thì lúc nàng vào phủ phải nhìn thấy thị thiếp chứ, đúng không?”
“Chàng cũng không phải thật sự —” Tịch Nhan cắn môi, không nói gì thêm nữa
Chỉ vì hắn trước mắt, thật sự là …. quá mức chân thật
Nếu bình thường Hoàng Phủ Thanh Vũ luôn là người thâm tàng bất lộ, thì giờ khắc này, Tịch Nhan lại nhìn thấy, sắc mặt hắn ửng đỏ, ánh mắt ảo não, tuyệt đối là một Hoàng Phủ Thanh Vũ hoàn toàn chân thật.
Trong nháy mắt, trong lòng nàng dâng lên những cảm xúc khó tả, rõ ràng là muốn tin điều hắn nói là sự thật, nhưng theo bản năng lại muốn tìm ra lý do để phản bác một chuyện không thể tin nổi này —
“…. Nhưng mà khi đó, chàng như vậy, như vậy …. thuần thục ….” Tịch Nhan cắn môi, nội tâm lại giãy giụa, thẹn thùng, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Hoàng Phủ Thanh Vũ dừng một chút, chậm rãi xoa môi nàng, sau đó, nhẹ nhàng hôn lên, đem câu trả lời thì thào trên môi nàng: “Bởi vì, ta luôn chờ nàng, chờ nàng lớn lên …. ”
Trong đầu Tịch Nhan lâm vào một mảnh mơ hồ, đương nhiên không nghe được điều hắn nói, đợi khi lý trí khôi phục lại, bỗng dưng nhớ đến mục đích mình hỏi hắn việc này!
Nàng chậm rãi đưa ra vấn đề này, bởi vì trong lòng luôn nhận thức rõ ràng, đó là — chỉ cần lúc nàng ở bên cạnh hắn, nàng chưa bao giờ nghe hắn nói đến chỗ của Lâm lạc Tuyết, mà trong ba năm nay, trong phủ cũng chưa bao giờ có thêm nữ nhân khác, cho dù là một cơ thiếp.
Thật ra nàng muốn nói cho hắn biết, không cần vì nàng mà vất vả chịu đựng. Mỗi một việc làm, một khi đã trở thành thói quen, sẽ trở nên thâm căn cố đế, khó có thể thay đổi. Nàng chỉ sợ hai năm sau, lúc nàng không còn ở trên cõi đời này nữa, không lẽ hắn sẽ không chấp nhận một nữ nhân khác sao?
Nhưng nay, hắn lại nói với nàng rằng, từ trước khi lấy nàng hắn không có nữ nhân nào!
Trong lòng Tịch Nhan đến tột cùng không rõ là vui sướng hay vẫn là chua xót, nằm trong lòng hắn thật lâu không muốn đứng dậy. Cũng không biết đã qua bao lâu, nàng mới nghĩ đến nữ tử có thể bầu bạn với hắn cả đời, thấp giọng nói: “Ngoài ta ra, thì giờ cũng chỉ có Lâm Lạc Tuyết, phải không?”
Qua hồi lâu, hắn mới cúi đầu lên tiếng, xem như trả lời.
Nhưng Tịch Nhan lại không có chút chua xót khổ sở nào, ngược lại trong lòng đều là sự xúc động: “Vậy vì sao giờ chàng không qua chỗ của nàng ta? Chàng biết không, ta không mong chàng vì ta mà không chạm vào nữ tử khác.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn nàng, khóe môi giật giật, nhưng không nói gì cả, mà thần sắc hắn, lại biểu hiện rõ ràng suy nghĩ của mình
Tịch Nhan kiên nhẫn chờ hắn, cho đến khi hắn kéo tay nàng áp vào nơi trái tim hắn, mới trầm giọng nói: “Bởi vì, tim ta không ở nơi đó”
Chỉ một câu vậy thôi, nàng chỉ cần câu nói này, thế là Tịch Nhan lại nhịn không được mà khóc lớn lên, vùi vào trong lòng hắn, cuối cùng cũng không nói nên lời.
Chương 196
–
Chắc là đêm qua Tịch Nhan thật sự đã khóc rất nhiều, thế nên ngay buổi sáng hôm sau thức dậy, mắt sưng lên không mở ra được
Cũng may hàng năm băng thất đều có trữ sẵn đá, nên Hoàng Phủ Thanh Vũ sai người lấy một chút đến chườm trên mắt nàng, sau đó lại sai người bào chế thuốc mỡ, dặn dò Tịch Nhan sau khi chườm đá xong thì phải thoa thuốc.
Sau khi sắp xếp mọi việc xong xuôi, giờ giấc cũng không còn sớm nữa, hắn mới vội vàng tiến cung, Tịch Nhan liền hối thúc hắn đi nhanh, dù sao hiện nay hoàng đế đã thể hiện rõ ràng là đang bắt đầu đối phó hắn. Nếu như vậy, thì cho dù là sai lầm nhỏ, chỉ sợ hắn cũng sẽ bị chỉ trích nặng nề.
Kết quả là khi Ngân Châm hầu hạ Tịch Nhan, mở miệng hỏi nàng: “Sườn Vương phi, đêm qua …. Vương gia bắt nạt người sao?”
Tịch Nhan bỗng dưng đỏ mặt: “Đừng nói bậy”
Ngân Châm dừng một chút, nói: “Đêm qua, chúng nô tỳ đều nghe tiếng sườn Vương phi khóc, Vương gia và người không biết chứ, mọi người trong viện đều đổ xô ra xem, chỉ sợ là xảy ra chuyện, nhưng nghe tiếng sườn Vương phi khóc, nên không dám vào quấy rầy.”
Tịch Nhan tưởng tượng đến cảnh đó, nhịn không được khóe môi hơi gợi lên, cuối cùng, thần sắc lại trở nên ảm đạm: “Vương gia không bắt nạt ta, là ta bắt nạt chàng ấy chứ.”
“Ồ?” Ngân Châm kinh ngạc hô lên một tiếng, nhưng thấy thần sắc Tịch Nhan không rạng ngời như trư