Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215704

Bình chọn: 9.5.00/10/1570 lượt.

vệ sườn Vương phi chu đáo! Không cần biết hắn có làm hại sườn Vương phi không, riêng việc hắn âm thầm đột nhập, nếu Vương gia biết được, chắc chắn sẽ là tội lớn!

“Không cần hoảng sợ!” Tịch Nhan tiến lên giải thích, nhìn sắc mặt đại biến của mọi người, lên tiếng nói: “Đây là sư huynh của ta, không phải là người ngoài, các ngươi đều ra ngoài hết đi.”

“Nhưng thưa sườn Vương phi ….” Thị vệ thống lĩnh nghe vậy, tảng đá trong lòng dường như được nhấc xuống, nhưng vẫn lo lắng đề phòng: “Nhưng người này tự tiện xông vào, nếu Vương gia biết được, nô tài không biết trả lời ngài ấy thế nào. Vẫn nên mời vị công tử này rời khỏi phòng của sườn Vương phi trước được không?”

Tay Nam Cung Ngự vẫn nắm thành quyền, đứng cúi đầu bên cạnh Tịch Nhan, rốt cuộc chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng đảo qua tất cả thị vệ, chỉ một thoáng đã làm cho lòng mọi người đều lạnh lên. Lại nghe thấy bạc môi hắn khẽ động, phát ra tiếng cười lạnh làm người ta phải run sợ: “Chỉ bằng sức của các ngươi mà muốn ta ra ngoài sao?”

Trong chớp mắt, ngay cả Tịch Nhan cũng kinh ngạc, quay sang nhìn hắn, nhất thời sắc mặt liền thay đổi ….

Nam Cung Ngự trước mắt dường như không phải là Nam Cung Ngự mà nàng biết. Trên mặt hắn là sự cao ngạo tuyệt đối, đôi mắt lạnh lẽo khiếp người, những điều đó đều nói cho nàng biết, hắn là Mộc Cao Phi, được người đợi xưng tụng “Chiến thần” Dự thân vương!

“Nam Cung Ngự ….” Tịch Nhan đè nén giọng nói của mình đến mức thấp nhất, nàng chỉ cảm thấy sắc mặt mình chắc là cũng rất khó coi, bởi vì Nam Cung Ngự trước mặt, chỉ trong phút chốc khi hắn dời tầm mắt về phía nàng, ánh mắt bỗng trở nên bình tĩnh lạnh lùng

Lát sau, hắn như không để ý đến mọi người ở đây, tiến lên từng bước, đưa tay kéo nàng vào lòng, đặt cằm trên mái tóc nàng, giọng nói đầy bi thương: “Nhan Nhan, đều do ta hại muội.”

Tịch Nhan ngẩn người ra, sau đó lại không nhịn được mà cảm thấy rất hoảng loạn.

Ánh mắt của Ngân Châm cùng bọn thị vệ giống như một thanh kiếm nhọn hoắc đâm vào lưng nàng, thế nhưng cái tên Nam Cung Ngự đang ôm nàng trong ngực trung cũng không thèm để ý tới, giống như trên đời này chỉ còn nàng, còn nỗi đau đớn và hối hận thấu đến tận tâm can của hắn mà thôi.

Nhưng mà, đột nhiên trong lúc đó, Tịch Nhan nhìn thấy tất cả thị vệ chuyển hướng nhìn về phía cửa, đồng loạt quỳ xuống: “Tham kiến Vương gia”

Hoàng Phủ Thanh Vũ đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lùng nhìn tình hình trong phòng, Tịch Nhan đang đưa lưng về phía hắn, lưng nàng bỗng cứng đờ, mà Nam Cung Ngự lại chậm rãi nâng mắt lên, nghênh đón ánh mắt hắn, cả hai đều lạnh lùng nhìn nhau

“Các ngươi đều ra ngoài cả đi.” Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên hạ lệnh, nhấc chân đi vào phòng, ngồi xuống nhuyễn tháp. May thay, trên đường gặp được lão Cửu nghiến răng nghiến lợi báo cho hắn biết Mộc Cao Phi đã tới kinh thành, hắn mới có thể thúc ngựa nhanh chóng hồi phủ. Không nghĩ đến, Mộc Cao Phi lại đến nhanh như vậy

Cả đám thị vệ nhất thời đều mang theo tâm trạng lo lắng rời khỏi phòng, Ngâm Châm cắn răng nhìn tình hình trong phòng, rồi cũng cùng lui ra ngoài.

Trong phòng rốt cuộc chỉ còn ba người, Tịch Nhan lúc này mới nhớ đến việc đẩy Nam Cung Ngự ra, trở lại bên cạnh Hoàng Phủ Thanh Vũ.

Chương 197:

Truyện Tiên Hiệp – -Y

“Nhan Nhan, lại đây” Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi trên nhuyễn tháp, ánh mắt trầm tĩnh, như chỉ nhìn Tịch Nhan, không hề để ý đến Nam Cung Ngự đang ở trong phòng

Tịch Nhan hơi cắn môi, quay đầu nhìn về phía Nam Cung Ngự, liếc mắt ý bảo hắn mau rời khỏi đây

Nam Cung Ngự cũng đáp lại ánh mắt nàng, khẽ cười lên, ngay sau đó, ánh mắt chuyển về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ: “Vương gia, đã lâu không gặp.”

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn như trước chỉ nhìn Tịch Nhan, nàng quay đầu lại liền đón nhận ánh mắt đó, trong nhất thời nàng lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, đi qua bên kia cũng không phải, mà ở lại bên này cũng không xong, thế là nàng ngồi xuống giường, tức giận, không để ý đến hai người đàn ông trong phòng nữa.

Lúc này, Hoàng Phủ Thanh Vũ mới nhìn về phía Nam Cung Ngự, cũng mỉm cười: “Dự Thân vương là thần long thấy đầu không thấy đuôi, chỉ sợ ta đây muốn gặp cũng không gặp được.”

Tịch Nhan ngồi ở bên gường, lại chợt nhớ đến khi nãy nàng không nói với Nam Cung Ngự là Hoàng Phủ Thanh Vũ không biết chuyện giữa nàng và Thái hậu, nếu Nam Cung Ngự lỡ lời …..

Tịch Nhan không dám nghĩ đến hậu quả, lại đứng dậy, lần này nàng đi về phía Nam Cung Ngự, kéo cổ tay hắn, không ngừng trao đổi ánh với hắn: “Sư huynh, sư huynh tốt của muội, huynh đến nhanh thì cũng đi nhanh được không?”

“Không phải muội muốn gặp ta sao, mới đây mà lại đuổi đi rồi?” Nam Cung Ngự nhướng hàng chân mày đẹp, ôm lấy cánh tay hỏi nàng

Hắn quả thật lo thiên hạ không đủ loạn! Nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ dần trở nên thâm trầm.

Tịch Nhan tức giận đến nỗi hốc mắt lại đỏ lên, nhìn hắn với ánh mắt “huynh tới số rồi”: “Ta muốn huynh đi, huynh đi ngay đi!”

Nam Cung Ngự vẫn cứ bất động, ánh mắt lướt qua Hoàng Phủ Thanh Vũ, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, trao đổi trong im lặng

Hoàng P


Old school Easter eggs.