ười run rẩy .
Ngày ấy, là ngày nàng vĩnh viễn không thể quên, là nỗi nhục nhã cả đời dai dẳng, đeo bám nàng ngay cả trong những giấc mơ!
Cho dù yêu thích nam sủng, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ đi hầu hạ Chính vương, người bao năm nay nàng luôn gọi là phụ vương, cái loại ghê tởm này, không từ ngữ nào có thể diễn đạt… cảm giác như có một con quái vật tựa như giun đũa đang chuyển động dưới da mình, nàng thật muốn một đao moi ra, nhưng không cách nào nuốt xuống nỗi thống hận trong lòng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó ở trong da thịt mấp máy.
“Cầm thú, ha ha, hảo một cái cầm thú!” Nam tử cười to.
Tiếng cười điếc tai làm cho Sầm Nhi phục hồi tinh thần lại, giật mình pháthie65n mình đã nói ra lời nói phản nghịch như thế nào, môi run lên, nàng cuống quít quỳ xuống, lôi kéo y bào nam tử cầu xin.
“Khẩn cầu ngươi đừng nói cho phụ vương, bằng không ta thật sự sẽ bị đưa đi làm quân kĩ, ta không muốn, ta không muốn!”
“Như thế nào, không phải mới vừa mới nói rất cứng miệng sao, hiện tại biết sợ hãi ?” Nam tử chán ghét hất hai tay của nàng ra, người nhát gan sợ phiền phức như thế, chẳng qua là dựa vào người khác mà sống, mà người này, thường thường là rất đáng chết!
“Ngươi sẽ không nói cho phụ vương?” Nàng nột nột rút tay về.
“Công chúa không phải muốn tìm thuộc hạ hợp tác, một chút tin tưởng như vậy cũng không có sao?” Hắn một tay chống cằm, cười đến càng thoải mái, một tay kia chế trụ cái đầu đang cúi thấp của nàng,“Nói cho ta kế hoạch của ngươi, như thế nào?”
Ánh mắt có chút mê hoặc của Sầm Nhi chuyển thành kinh hỉ, nhưng lại lộ ra một chút cẩn thận, chụp bàn tay to, thô ráp của hắn, dùng sức nhu sát vào cằm của mình.
“Ai biết ngươi có phải là đang “bỏ đá xuống giếng”, nói vậy như thế càng có thể xác minh ngươi đối hắn một mực trung thành, nói không chừng, hắn một khi cao hứng, sẽ đem giải dược ban cho ngươi.”
“Ngươi biết ta trúng độc?” Hắn kinh ngạc.
“Ha ha, ngươi cho là khi ở La Phu quốc, ta thật sự chỉ là một người cả ngày chỉ biết vơ vét mĩ nam, không học vấn, không nghề nghiệp, một công chúa bình hoa lẳng lơ, trói gà không chặt sao sao? Độc trên người các ngươi, đều là cổ độc đến từ Tây Vực, không có
huyết của cổ vương làm thuốc dẫn, căn bản không thể giải độc .” Nàng kiêu ngạo ngửa đầu, đi đến một bên ngồi xuống.
Nam tử trên mặt hiện lên một tia vui sướng, lại chuyển thành ám trầm, đánh giá sắc mặt của nàng, muốn nhìn ra một chút gì đó.
“Vậy tất nhiên ngươi cũng biết chỗ ẩn thân của cổ vương?”
“Ngươi muốn biết?” Nàng tự mình châm chén trà, nhuận nhuận cổ họng, “Phụ vương có một phòng tối, trừ bỏ hắn, ai cũng không được đi vào, hơn nữa mỗi lần ra vào đều mang theo một ít vật dụng thường ngày, ta nghĩ, đại khái nơi đó chính là nơi ẩn náu của cổ vương, bởi vì địch nhân của cổ vương rất nhiều, lại không chỗ ẩn thân, phụ vương thu lưu hắn, đồng thời ra điều kiện, muốn cổ vương giúp hắn điều chế cổ độc.”
“Nếu ngươi nói cho ta biết phòng tối ở đâu, ta tuyệt đối sẽ đảm bảo cho ngươi an toàn, cũng sẽ không đảm đương quân kĩ, như thế nào?” Hắn tất nhiên là hiểu được ngụ ý của nàng.
Vỗ về ngực, hắn có thể cảm giác được cổ độc đã muốn ăn mòn đến phần bên ngoài của lồng ngực, một khi độc phát, đến lúc đó sẽ trở thành tử sĩ, một cái xác khôpng có linh hồn, không sợ đao thương, chỉ nghe theo chủ nhân phân phó, cho dù là bị chém đứt đầu, cũng sẽ đem nhiệm vụ chấp hành bằng được.
“Có thể, nhưng mà trước đó, ngươi giúp ta nghĩ ra phương pháp lừa dối đi, ngươi cũng biết, Phù Vân Khâu Trạch cũng dễ đối phó như vậy, muốn mê hoặc hắn, trừ phi, người này là Y Y.” Nàng có chút bất khoái nói.
Vì sao trong mắt mọi người chỉ có nàng ta, ngay cả Mẫn Hách Vương gia đều đối nàng dịu dàng ôn nhu, đây là điều làm cho nàng hận nhất, không thể nào tha thứ.
“Thuộc hạ chỉ bảo ngươi sẽ không chết ở trong tay Chính vương, cũng sẽ không bị đảm đương quân kĩ, về phần chuyện này, cùng thuộc hạ không quan hệ,” Nam tử liếc mắt một cái đã nhìn ra ghen tỵ trong mắt nàng, cười lạnh,“Ngày mai, ngươi chỉ cần dựa theo thuộc kế hoạch của hạ, tất nhiên là có thể cấp cho Chính vương một công đạo .”
Sầm Nhi ngẩn ra, thấy hắn ngoắc ngón tay, lập tức kề tai sang……
Chương 210: ảm đạm đau lòng
Trong ngự thư phòng, một người tâm thần bất định lật trang sách, không yên lòng nhìn lướt qua, lại tiếp tục lẩm nhẩm trang tiếp theo, cuối cùng, không còn kiên nhẫn gập sách lại.
“Hoàng Thượng, đã không còn sớm, nghỉ ngơi sớm một chút đi,” Hồng công công ách xì 1 cái, cung thân cười nói, “Tối nay có đi Long Quân điện hay không?”
Nghe thấy ba chữ “Long Quân điện”, Phù Vân Khâu Trạch bất an khoát tay áo.
“Chẳng lẽ tối nay Hoàng Thượng còn muốn nghỉ lại ngự thư phòng, ách, để làm chính sự?” Hồng công công ngẩn ngơ, Hoàng Thượng quả thực đem ngự thư phòng trở thành tẩm cung .
Lạnh lùng nâng mi liếc mắt nhìn hắn, Phù Vân Khâu Trạch phiền táo đứng dậy, thong thả bước đi, gương mặt ôn nhuận như ngọc, tuấn mi khinh quyệt, bạc thần mân khởi, bộ dáng sốt ruột.
“Ngươi đi ra ngoài trước đi.” Thấy hắn cứ đứng ở một bên nhìn mình chằm chằm, không khỏi ra lệnh