đây, đây là lần đều tiên anh cùng cô đi ra ngoài,…..
Khóe mắt, trực trào khóc, trước đây, cô đối với anh đầy bất mạn, cùng với Nam Dạ Tước làm ra rất nhiều chuyện, đến bây giờ, đầu trở nên nhỏ nhặt không đáng nói.
“Tước, Tước—-”
Phía sau, Hạ Phi Vũ kích động kêu to, Dung Ân vội xoay người, chỉ thấy Nam Dạ Tước bị đẩy ra, Lí Hàng cùng A Nguyên ngay lập tức hộ tống.
Lúc cô đi theo mọi người đến cửa phòng bệnh, trừ Bác sĩ, A Nguyên, Lí Hàng, còn những người khác đều bị chặn ngoài cửa.
Nửa giờ sau, Dung Ân và Hạ Phi Vũ mới được cho vào.
Nam Dạ Tước đã tỉnh lại, tinh thấn kém đi rất nhiều, trong lòng Dung Ân như bị bọp ngẹn giờ đã thả lỏng hơn rất nhiều, vừa muốn nói chuyện, lại nhận thấy trong phòng bệnh không khí rất khác thường, mọi ánh mắt dường như đều đổ dồn về phía cô.
“Ân Ân “, Nam Dạ Tước nói chuyện gióng rất yếu ớt, ” Lúc tiêm thuốc, tôi có phản ứng gì không?”
Dung Ân lắc đầu ” Không có, anh đang ngủ.”
Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, bác sĩ cầm báo cáo tiến vào, ” Tôi đoán không sai, trong ly nước đó, có chứa thuốc ngủ.”
Nam Dạ Tước sắc đanh lại, Dung Ân nhìn về ly nước đầu giường, ” Không thể!” Ly nước đó, là cô tự mình rót cho anh.
Hạ Phi Vũ âm thầm quan sát, đã nhìn ra chút manh mối, cô bước vài bước đến trước cửa sổ ” Lúc tôi tới, chỉ thấy anh sắc mặt khó coi, trong phòng bệnh chỉ có Dung Ân, chính là cô ta khóa cửa lại, cô ta lại cho rằng không nghe không thấy, tôi sợ anh có chuyện, liền vội vàng kêu bác sĩ và Lí Hàng tới.”
Chương 62
Dung Ân nhìn về phía Hạ Phi Vũ, ngữ khí đã không đủ bình tĩnh, “Lúc ấy cô cũng biết, cửa bị người khác khóa trái!”
“Tôi làm sao mà biết được là người khác, hay là cô tự mình khóa!” Hạ Phi Vũ không khỏi lớn tiếng, ” Cô nói tiêm thuốc cho Nam Dạ Tước là y tá, vậy cô ta ở đâu?”
“Cô ta bận quần áo y tá, đeo khẩu trang, tiêm xong cầm điện thoại của chúng tôi ra ngoài, còn khóa trái cửa, tôi kêu la nửa ngày, sau đó, cô tới.”
Hạ Phi Vũ nghe xong, cũng không hung hăng nữa, tình hình này, rõ ràng Dung Ân thất thế, cô nhiều lắm cũng chỉ là dồn ép, ngược lại dường như là thừa thải.
Chung quanh, lại khôi phục không khí lạnh lẽo, nói xong lời cuối cùng, thanh âm Dung Ân càng ngày càng nhỏ, cuối cùng, dứt khoát một câu, ” Anh không tin đúng không?”
Cô nhìn chằm chằm Nam Dạ Tước.
Nam nhân khép hờ con ngươi quyến rũ, vẫn không trả lời thẳng ” Lí Hàng, kiếm người này ra cho ta.”
“Vâng.”
“Mọi người còn lại đi ra ngoài, người bệnh cần nghỉ ngợi.” Bác sĩ đúng lúc nói mọi người đi ra.
A Nguyên dẫn đầu đi ra ngoài, sắp xếp bảo vệ Nam Dạ Tước, Dung Ân trong lòng buồn rười rượi, xoay người định rời đi, chợt nghe giọng bá đạo của nam nhân, “Ân Ân, cô ở lại.”
Ban đầu cùng cô bi thương đi ra, Hạ Phi Vũ rõ ràng run sợ, theo liền sau Lí Hàng mang sắc mặt khác thường nhìn Dung Ân, cửa phòng đóng lại, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Nửa ngày không nói gì, cô lại cảm nhận được ánh mắt sau lưng.
Dung Ân xoay người, tầm mắt theo ly nước thu hồi, “Angel-beat, rốt cục là cái gì?”
“Thuốc tiêm cho tôi chính là Angel-beat?” Nam Dạ Tước ngữ khí trầm thấp rõ ràng, trên mặt thần sắc hung ác nham hiểm, con ngươi đen và sâu bỗng nhiên bừng lên mãnh liệt, lúc này Dung Ân mới ý thức được, Lí Hàng không nói thật với Nam Dạ Tước, xem ra, thuốc này nhất định rất lợi hại.
” Không, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi.”
Nam Dạ Tước đã bình tĩnh một chút, trên mặt cười chế nhạo, “Ân Ân, cô cả nói dối cũng chưa từng học sao?”
Dung ân đứng ở trước giường, trên mu bàn tay Nam Dạ Tước, bởi vì liên tục truyền nước mà tay hiện ra từng mảng tụ máu, cô không đàn lòng nhìn, nhìn đi nơi khác, ” Anh không sao chứ?”
“Cô quan tâm tôi sao?”
Dung Ân nhìn chằm chằm Nam Dạ Tước, sau một đêm đã tiều tụy rất nhiều, nam nhân này, hẳn là ý chí rất kiêng cường, Hạ Phi Vũ nói đúng, là cô tận mắt hai lần nhìn anh lâm vào hiểm cảnh, lại là cô tận mắt thấy y tá kia tiêm thuốc cho anh.
“Tôi không muốn anh có chuyện.”
Nam Dạ Tước mỉm cười, gật gật đầu, Dung Ân biết, hiện tại anh bình tĩnh không phải là không truy cứu, mà là muốn tỉm hiểu rõ sự tình rồi sẽ tính sổ.
Trong lòng lo lắng chồng chất, Nam Dạ Tước thấy cô bụng đầy tâm sự, liền không chút để ý hỏi, ” Cô thật sự không thấy rõ ràng đối phương?”
Dung Ân trong lòng chột dạ một chút, lắc đầu.
“Lại đây ngồi.”
Cô tiến lên, ngồi ở mép giường Nam Dạ Tước, hai mắt nam nhân nhạy bén nhìn sâu vào mắt cô, một ánh mắt, ình thường có thể xuyên thấu cô, ” Cô ta rõ ràng muốn giết tôi, nếu như vậy, sao lại giữ lại cô?”
Dung Ân không hề cãi lại, cô sợ nói lãi5, sẽ lộ ra manh mối, trong lời nói của y tá kia, cô không thể coi như không nghe thấy, tay để trên đầu gói bị nam nhân chụp lấy, Nam Dạ Tước không nói gì nữa, nhăn trán nặng nề ngủ.
Trong phòng bệnh, nam nhân tuy rằng chỉ để mình Dung Ân ở lại, nhưng người của A Nguyên canh giữ bên ngoài thường xuyên nhìn vào qua cửa kính, cảm giác bị giám sát làm cô đứng ngồi không yên.
Nam Dạ Tước chỉ nghỉ ngơi 1 giờ, liền bị đám người Lí Hàng hộ tống suốt đêm về thành phố Bạch Sa, đây là lần đầu Dung Ân ngồi trên máy bay riêng, dạo chơ