i trên mây, cô lúc này mới nhận ra, cô đối với Nam Dạ Tước, hiểu biết ít như vậy.
Bên trong nhà, sau khi dàn xếp ổn thỏa, Dung Ân xuống làu, liền thấy Lí Hàng ngồi trong phòng khách.
“Cô chăm sóc tốt cho Tước thiếu, tôi về trước.” Thấy cô xuống lầu, anh đứng dậy nói.
Dung Ân ở dưới, khi Lí Hàng ra tới cửa, trong lòng nghi hoặc vẫn không kìm nén được, ” Angel-beat, có phải rất đáng sợ không?”
Nam nhên suy nghĩ, xuyên thấu qua một bên mặt anh, Dung Ân có thể thấy được mọi người đề dè dặt nó. ” Là một loại thuốc phiện.”
“Cái gì?”
“Angel-beat là một loại thuốc phiện mới nhất, mức độc tính…. khó có thể đoán trước.”
Dung Ân dường như không thể tin được, cô tưởng tượng không ra, Diêm Việt sao lại liên quan tới thuốc phiện, từ khi nào, anh bụng dạ nham hiểm như vậy? Trên đường, từ Vân Nam trở về tới giờ, Dung Ânmột tấc cũng không rời Nam Dạ Tước, nghĩ đến, anh chính là tin tưởng cô, bằng không, sẽ không yên tâm mà để cô ở lại như vậy
Nghĩ vậy, vẻ lo lắng hồi lâu của Dung Ân lúc này mới sáng sủa được một chút.
Lí Hàng một tay mở cửa, rồi lại do dự không bước ra, nhìn ngiêng về phía Dung Ân, đối với nàng, dường như khổng thể khống chế chính mình sít lại gần cô, suy nghĩ giây lát, vẫn không định giấu giếm cô ” Cô chăm sóc tốt cho Tước thiếu…”
Dung Ân đồng ý ” Tôi sẽ làm vậy.”
” Tước thiếu đã âm thầm phân phó, hồi phục ở bệnh viện bên kia, có người theo dõi 24 giờ, cho nên…” Lời kế tiếp cũng không nói xong, bước đi ra ngoài.
Khi cửa đóng lại, Dung Ân mới hoàn hồn, môt tay vịn lấy sô pha, nhẹ nhàng ngối xuống, thì ra, Nam Dạ Tước đã sớm âm thầm sắp xếp mọi thứ.
Một khi cô đối với anh bất lợi, bên bệnh viện kia, lập tức sẽ hành động.
Dung Ân bất lực dựa vào sô pha, cô tự cười chính mình, toàn thân rã rời không đứng dậy nổi.
Nam Dạ Tước tĩnh dưỡng ba ngày sau, tinh thần đã tốt, gần như khôi phục hoàn toàn, dường như không thấy chút dấu vết gì của Angel-beat trên người của anh, Dung Ân có chút yên tâm, tưởng rằng, như vậy sẽ không có việc gì.
Anh, vẫn bất cần như trước, rõ ràng đối với cô không tin tưởng, nhưng ngoài mặt, cũng không biểu lộ ra.
Dung Ân trong lòng biết rõ, ở trong tầng này giấy cũng không thể xuyên qua, vừa phải làm như không hề biết chuyện gì, thật sự mệt mỏi.
Thời gian du lịch của công ty củng sắp hết, Dung Ân cũng muốn đi làm, Nam Dạ Tước cho cô nghỉ thêm 1 tuần lễ, mấy ngày này, cô chỉ có thể ở trong Ngự Cảnh Uyển, một bước cũng không ra ngoài.
Trong thư phòng ở lầu hai, A Nguyên đã đi vào một hồi lâu, Dung Ân đứng ở đầu cầu thang, do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn rón ra rón rén cất bước tiến về phía trước.
Cửa thư phòng đóng chặt, nhưng mơ hồ có thể nghe được cuộc nói chuyện bên trong.
” Tìm được người rôi?”
“Vâng, bị hành hạ một đêm, cuối cùng cũng chịu mở miệng.”
“Là ai?”
“Diêm gia.”
“Diêm Việt?” Nam Dạ Tước giọng kinh ngạc đã truyền tới tai Dung Ân, anh nói giễu cợt, ” Diêm gia, tại sao lại có quan hệ với chợ đêm? Lão gia họ Diêm không phải rất ghét chuyện này sao?”
” Hiện giờ tập đoàn Viễn Thiệp của Diêm gia hoàn toàn do Diêm Việt nắm quyền, theo người đó nói, chuyện ở sông không phải do Diêm Việt, cô ta chỉ nhận lệnh, ở bệnh viện phải lấy mạng của anh.”
” Tôi được đưa đến bệnh viện nào, Lí Hàng tất nhiên giữ bí mật, trong thời gian ngắn như vậy, làm sao hắn có thể sắp xếp thỏa đáng như vậy?”
“Bởi vì, có người nội ứng ngoại hợp.” A Nguyên cắn răng, giọng nói căm phẫn.
Trong thư phòng im lạng cả nửa ngày, Nam Dạ Tước ngẫm nghĩ từng chi tiết, trong đầu liền nhớ lại, lúc bọn họ năm trên giường bệnh, Dung Ân đã ngắt điện thoại.”
Nếu nói là trùng hợp, dường như, cũng quá khó làm cho người ta phục.
Hơn nữa, ly nước đó, củng với lời nói của Hạ Phi Vũ…..
Bên trong càng yên tĩnh, bên ngoài Dung Ân càng bất an.
“Lão đại, thân thể anh không sao chứ?”
“Yên tâm đi!” Nam Dạ Tước ngữ khí có chút mệt mỏi, xen lẫn một chút bất đắc dĩ, “Angel-beat lúc ấy không lấy mạng ta, khi phát tác lần nữa, chu kỳ sẽ không ngắn như vậy.”
“Lão đại, theo tôi thấy, chính là nữ nhân bên ngoài, chỉ cần anh nói một câu, tôi sẽ xử lý cô ta.”
Dung Ân kinh hoàng, nhưng chưa rời đi, theo bản năng, cô muốn nghe câu trả lời của Nam Dạ Tước.
“Người đó, còn nói gì nữa?”
“Cô ta nói nữ nhân bên ngoài kia biết cô ta là do Diêm Việt phái tới, tuy rằng, sau này mới biết ly nước có thuốc, nhưng chuyện này rõ ràng cô ta cùng Diêm gia thông đồng, theo tôi thấy, sự việc trên biển, cô ta không thoát khỏi liên lụy.”
Phân tích dường như rất hợp lý, cho dù là ai cũng sẽ nghĩ như vậy.
” Bên ngoài đã nghe đủ chưa?”
Dung Ân nghe được tiếng của Nam Dạ Tước, theo bản năng định rời đi, A Nguyên động tác nhanh nhẹn mở cửa, hơn nữa sắc mặt rất hung ác, ngữ khí không tốt, ” Cô ở đây nghe lén?”
“Tôi…..”
“A Nguyên, ngươi về trước đi.” Nam Dạ Tước ngồi trên sô pha, tóc màu rượu đó lộn xộn trên trán, A Nguyên ở phía dưới, sau khi hung hăng trừng mắt nhìn Dung Ân, đi ra ngoài.
“Những lời vừa rồi, cô đều nghe được?” Nam Dạ Tước châm một điếu thuốc, đặt lại tại cái gạt tàn làm bằng gỗ cây Đàn Hương, nhìn nó chậm rãi tàn.
“Nghe đư