Polaroid
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216861

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

ợc.”

” Ân Ân, tôi sẽ không buông tha hắn, .” Nam nhân nói không hề lắt léo, cầm lấy tàn thuốc, dùng đầu ngón tay dụi xuống, hung hang bẻ gãy nó trong gạt tàn.

Trong không khí, nháy mắt tràn ngập mùi khói nhàn nhạt mát lạnh.

Dung Ân hai tay rủ xuống bên người, khẩn trương nắm chặt lại, cô không biết những lời này của Nam Dạ Tước đến tột cùng là muốn thăm dò gì.

Nam nhân để chân xuống, hai ba bước đã đi đến phía sau Dung Ân, phía sau lưng cứng ngắc cảm nhận được lồng ngực kề sát,k Nam Dạ Tước một tay đặt lên vai cô, ” Cô hiện tại là người của tôi, sẽ không thể cùng Diêm Việt có một chút liên lụy mờ ám “

“Trong lời nói A Nguyên, củng chính là ý của anh sao?”

Một tay ở sai thắt lưng cô xuyên qua, dừng ở trên bụng, Nam Dạ Tước gác cằm lên vai Dung Ân kiên nghị, ” Giữa hai người chúng tôi, cô chỉ có thể chọn một, tôi muốn hắn chết!”

Giọng nói lạnh lẽo, khiến người khác run rẩy, Dung Ân chỉ cảm thấy chân mềm nhũn vô lực, nam nhân cách tay đặt nơi eo cô ôm chặt, nhờ vậy cô mới có thể đứng vững một chút.

” Anh đã điều tra rõ rồi sao? Có lẽ, không phải là Diêm Việt.” Khi nói ra lời này, cô rõ ràng không thể không lo lắng.

” Cô muốn nghe chính miệng hắn ta thừa nhận sao?” Nam Dạ Tước cúi người xuống, khẽ cắn tai Dung Ân, dáng vẻ vô cùng thân thiết, miệng lại lạnh lùng nói, ” Diêm gia nhúng tay vào chợ đêm, không phải là chuyện một hai ngày, tôi thật muốn thấy, hắn chịu đựng được bao lâu… đám đặt chân vào địa bàn của tôi.”

Chuyện như vậy, Dung Ân dù thế nào cũng không tin.

Ánh mắt cô vô hồn lắc đầu, ” Không thể.”

Diêm gia trước đến nay không làm chuyện mờ ám, hơn nữa cô rất hiểu Diêm Việt, không thể nào giao thiệp với chợ đen.

“Ân Ân?” Nam Dạ Tước buông tay ra, đi vòng qua cô ngồi trên sô pha, ” Nếu cô vẫn khăng khăng tình cảm một năm trước của 2 người là tình yêu sâu đậm, thật làm người ta khó mà tin được, nam nhân đó, cô có hiểu rõ không? Tốt xấu cũng không phân biệt được, còn nói cái gì là yêu?”

Dung Ân sắc mặt khó coi, ” Anh muốn làm cái gì?”

“Đây là chuyện của nam nhân chúng tôi.” Nam Dạ Tước đem viên thuốc trên bàn nuốt vào, lạnh lùng nói.

“Anh ấy không thể chết được!” Dường như không hề suy xét, Dung Ân liền rống lên.

Nam Dạ Tước vẻ mặt hung ác nham hiểm, cầm lấy ly thủy tinh uống cạn nước, im lặng trong chốc lát, đứng dậy mạnh mẽ, đem ly nước ném mạnh xuống sàn, ly thủy tinh vỡ tan văng tung tóe, một mảnh thủy tinh đêm vào đùi Dung Ân.

“Có thể hay không là do tôi định đoạt!” Nam Dạ Tước đi nhanh đến, dẫm nát những mảnh thủy tinh, anh bỗng nhiên tới gần, Dung Ân lùi lại từng bước, ” Lúc hắn chút nữa giết chết tôi, cô làm gì? Cô trăm phương ngàn kế che giấu cho hắn, Dung Ân, mạng của tôi trong mắt cô, có phải không đáng giá một chút nào đúng không?”

Nam nhân hai mắt ứ máu, trân trán gân xanh nổi lên, bộ dạng làm người khác kinh sợ.

“Nam Dạ Tước, ” Dung Ân cúi đầu, “Coi như tôi cầu xin anh một lần.”

“Ha ha —” Nam nhân gật gật đầu, một tay chỉ thẳng Dung Ân, cười kinh miệt có chút lạnh lẽo, cô độc ” Cô cầu xin tôi?”

Cô nâng cằm lên, việc của cô với Diêm Việt đã sớm kết thúc, chỉ là cô phải trơ mắt nhìn anh chịu chết, cô làm sao có thể làm được?

Nam Dạ Tước đứng trước mặt cô, nhìn xuống ai mắt cô có chút dao động, ” Nếu tôi chết, cô sẽ trở lại bên hắn ta, chuyện mẹ cô, hắn tự nhiên cũng sẽ thay cô an bài, ngày đó, lúc chúng ta bị nhốt ở trong phòng bệnh, Dung Ân, nói thật đi, cô chưa từng dao động sao?”

Trong mắt Dung Ân bỗng tối sầm lại, lúc ấy, cô là quá mâu thuan64m chỉ là, không giống với suy nghĩ của Nam Dạ Tước, cô mâu thuẫn là bởi vì sợ đối mặt với tình huống này, sợ Nam Dạ Tước biết chân tướng, sẽ bất lợi cho Diêm Việt.

Nhưng không phải, cô muốn cùng Diêm Việt có thể ở bên nhau lần nữa.

Đáy mắt này của cô có chút do dự, ở trong mắt Nam Dạ Tước, nghiễm nhiên thành cam chịu.

Cô thật sự đã dao động, nói cách khác, đã từng, lúc anh nguy hiểm nhất, cô muốn vứt bỏ anh không để ý, muốn nhìn thấy anh chết.

Nam Dạ Tước không tức giận, Dung Ân bị anh nhìn chằm chằm cảm thấy lạnh khắp người, ấm áp nơi ánh mắt anh càng ngày càng lạnh lại, cuối cùng, ngay cả một chút dịu dàng cũng không tồn tại.

Nhận thấy được sự khác lạ của anh, Dung Ân nghĩ thầm, anh khẳng định là hiểm lầm, “Tôi chưa từng nghĩ sẽ hại anh, còn ly nước kia, tôi không biết bên trong có thuốc ngủ, Nam Dạ Tước, hãy tin tôi.”

Nam nhân chỉ cười cười, đá văng cái ghế ở trước mặt, thâm độc dò hỏi: “Tôi tại sao phải tin cô? Nữ nhân như cô, dựa vào cái gì làm tôi tin tưởng!?”

Ở trong phòng bệnh Vân Nam, anh chỉ để mình cô ở lại, cũng không ngờ rằng, thiếu chút nữa ngay cả mạng mình cũng suýt mất.

Nam Dạ Tước xoay người ra khỏi phòng, đèn tường màu da cam chiếu xuống, Dung Ân một tay xanh xao đặt trên bàn, cẳng chân đau buốt, liền kéo ống quần, mới phát hiện vài mãnh vỡ đã đâm vào thịt.

Cô cà nhắc chân tới sô pha ngồi xuống, mỗi một vết thương, khi cô nhịn đau lấy mảnh vụn ra, đều chảy ra một ít máu, nhìn thấy ghê người.

Đứng ở ban công phòng ngủ, Nam Dạ Tước một tay đốt thuốc, bụng đầy tâm sự.

Trong hoa viên dưới lầu, dưới bóng