cây, đá cuội được lát thành một đường nhỏ vừa đẹp, nam nhân ném điếu thuốc xuống, xoay người vào phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, lúc anh tỉnh lại, mới phát hiện Dung Ân không có bên cạnh.
Nam Dạ Tước chau mày, tối hôm qua anh nói sẽ đối phó Diêm Việt, có lẽ, nói không chừng cô đã đi Diêm gia, lần này, có thể sẽ không trở lại nữa?
Nam nhân cười lạnh nhạt, mặc áo khoác tắm ra khỏi phòng ngủ.
Thư phòng, cánh cửa bị anh đá văng hôm qua vẫn nguyên bộ dạng đó, anh đi vào cửa, đã thấy trên sô pha Ý, cô ôm hai vai cuộn tròn người, chắc là vì lạnh, cô ngủ cũng không yên giấc.
Nam Dạ Tước nhớ rõ, cô từ trước đến nay không có thói quen mở hệ thống sưởi ngủ.
Đống hỗn độn trên mặt đất đã được thu dọn sạch sẽ, cái ghế ngã xuống đất cũng được dựng lại chỗ cũ, Nam Dạ Tước nhẹ nhàng đi đến phía sau, có chút động tĩnh cô liền mở mắt.
“Hôm nay, tôi muốn đi bệnh viện.”
Nam Dạ Tước hai tay để trong túi, được với không được, đáp án vốn rất đơn giản, Dung Ân lại đợi nửa ngày.
“Được.” Nam nhân thầm cân nhắc, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Dung Ân đi thay quần áo, sau khi thu dọn đơn giản, cũng lên đường đến bệnh viện.
Trên xe bus, cô ngồi hàng cuối cùng.
Ngoài cửa sổ, cây rừng dày đặc,hoa ẩn trong bóng cây, từng cây từng cây ở trước mặt cô hướng tới rồi lại biến mất. Trên phố, bóng người đi đi lại lại, mỗi người đều có cuộc sống riêng, đắng cay ngọt bùi, ấm lạnh tự biết.
Dung Ân tựa đầu vào cửa kính, cô cùng Nam Dạ Tước , lúc ở Vân Nam, dường như bước lên 1 bước, chỉ là, còn chưa kịp đến gần, đều vội vã thu trở lại.
Cô cùng Diêm Việt, từ một năm xa cách đến bây giờ, nhưng trước sau vẫn chậm 1 bước.
Dung Ân đẩy cửa sổ ra, mặc cho gió lạnh thấu xương thổi trới mặt, từ khi nào, trái tim cứng cỏi của cô toàn bộ trở nên hiu quạnh vắng vẻ như vậy, dường như một chút việc nhỏ, cũng có thể làm cho cô muốn khóc.
Càng là tiếp cận, lại càng sợ hãi.
Người như Nam Dạ Tước, không phải là người cô có thể đến gần.
Mẹ vẫn muốn một cuộc sống yên ổn, hiện giờ lại biến thành như vậy, cũng đều là do một tay cô làm ra.
Lúc đến bệnh viện, y tá đang mát xa ẹ Dung, vài ngày không gặp, tình hình của mẹ đã chuyển biến rất nhiều.
“Trị liệu kế tiếp, chú yếu là mát xa, chỉ cần tâm tình người bệnh tốt, có thể bình phục từ từ.”
“Thật không?” trong phòng viện trưởng, Dung Ân lòng tràn đầy vui mừng.
” Đúng vậy, trị liệu bằng thuốc đã ngừng một tuần, tình hình mẹ cô như vậy về cơ bản đã ổn định, chuyện sau này, là vấn đề thời gian.”
Dung Ân khó nén vui sướng trong lòng, cô kích động hỏi han, ” Vậy, nếu tôi muốn ẹ xuất viện, có thể chứ?”
“Muốn khôi phục phải phối hợp mát xa thật tốt, nếu cô đã nói như vậy, không có vấn đề.”
Dung Ân vội vàng cảm ơn, cô đi ra khỏi phòng, thầm nghĩ, trong thời gian này, cô có thể đi học mát xa trước, đến lúc đó, có thể đem mẹ về nhà, có thể quay lại cuộc sống bình thường trước đây chỉ có hai người bọn họ.
Trong văn phòng, không bao lâu liền vang lên tiếng chuông điện thoại.
Viện trường nghe máy, ” A lô, Nam tổng, bà ấy khỏe, đúng, Dung tiểu thư đã tới… ý của cô ấy, muốn đưa mẹ xuất viện, đúng vậy, càng nhanh càng tốt….”
Nam Dạ Tước tắt điện thoại, ngón tay thon dài nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, quả nhiên, là muốn rời đi.
Anh mím chặt môi mỏng, ánh mắt lành lạnh, sắc mặt thay đổi làm người ta sợ hãi vô cùng, cho tới bây giờ chỉ có anh chơi d8ùa đến chán, Dung Ân, ai cho cô lá gan như vậy?
Ở cùng mẹ một ngày, tuy rằng lần này du lịch Vân Nam, Dung Ân không hưởng thụ được gì, nhưng vì làm ẹ vui vẻ, cô lên mạng tìm thông tin, miêu tả ra một cảnh tượng rất tráng lệ, mẹ Dung thấy cô thích thú, tự nhiên tâm trạng cũng được trấn an nhiều.
Khi đêm đến, Dung Ân mới ra khỏi bệnh viện, xa xa nhìn lại, trời chiều đã bị đường chân trời nuốt hết, cô đi dọc đường cái đón xe bus, mới vừa đi vài bước, phía sau truyền đến tiếng còi ô tô.
” Ân Ân, ” Diêm Việt xuống xe.
Dung Ân bất động hồi lâu.
“Anh ta không đưa em đi sao?” Nam nhân ánh mắt quét một vòng trên người cô, xác định không có việc gì, lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.
Nghi hoặc trong lòng không kịp hỏi, Diêm Việt đã muốn câu trả lời.
Dung Ân trong lòng từng khúc lạnh ngắt, muốn có lí do thuyết phục bản thân, nháy mắt liền sụp đổ, ” Ở Vân Nam trong bệnh viện, việc đó là do anh làm?”
“Chúng ta lên xe nói sau.”
Diêm Việt chụp lấy tay Dung Ân kéo vào trong xe, hơi ấm từ hệ thống sưởi lập tức bao quanh người cô đang lạnh như băng, anh khởi động xe, Dung Ân hai tay nắm bả vai, cúi đầu nói, ” Việt, anh vì cái gì phải làm vậy?”
” Ân Ân, người muốn mạng Nam Dạ Tước, rất nhiều.”
“Nhưng mà, 2 người không thù không oán.”
Diêm Việt xoay mặt qua, ” Anh ta cướp đoạt em như vậy, chúng tôi làm sao không oán không thù.?”
“Việt!” Dung ân không khỏi lớn tiếng, ” Anh còn không hiểu sao? Chúng ta lúc đó, không phải là vấn đề Nam Dạ Tước, cho dù không có anh ta, chúng ta….”
” Két!!!!!” âm thanh bén nhọn muốn phá vỡ màng nhĩ, Dung Ân vì quán tính người vọt về phía trước, may mắn có dây an toàn giữ chặt đúng lúc.
” Ân Ân, ” Diêm Việt nghiêng người qua, khuôn mặt tuấn tú c