và niềm tin ký thác vào mộtngười.Cho dù tôi yêu anh, cho dù tôi chấp nhận đặt cược, nhưng vẫn phải đểlại cho mình đường lui. Nếu coi anh là tất cả, tới khi anh quay lưng,tôi chẳng phải sẽ thành hai bàn tay trắng sao?Mẹ tôi không chỉ trắng tay mà còn mất luôn cả tính mạng.– Mẹ tôi gửi quyển sổ này cho cửa hiệu khi nào?– Ngày 26 tháng 7 năm mà bà Diệu Linh qua đời.Một tuần trước khi mẹ tôi mất.Mẹ gửi quyển sổ này lại chắc chắn là có lời muốn nói với tôi, hoặc là… mẹ vốn đã dự đoán đến chuyện không may xảy ra.– Khi đó mẹ tôi có nói gì nữa không, thái độ của mẹ tôi như thế nào?Abel trầm mặc uống trà, anh ta nhẹ nhàng đặt chiếc tách xuống, lắc đầu.– Chuyện lâu quá rồi, tôi không còn nhớ rõ nữa.Cũng phải, khi đó anh ta mới mười mấy tuổi. Khoan đã, như vậy thì khi mẹ tôi gửi quyển nhật kí anh ta không thể là chủ cửa hàng được, chắcphải còn một người nữa.– Lúc đó ai là chủ cửa hàng, người đó chắc cũng biết mẹ tôi đúng không?– Cô Diệp Thư, hơn mười năm trước tôi đã quản lý cửa hiệu này. Ở đây tôi còn một người phụ việc nữa, nhưng cô ấy cũng giống tôi, không biếtgì hơn về bà Diệu Linh.Hy vọng tìm ra lời giải cho cái chết của mẹ tôi bỗng chốc tan thànhmây khói, hoàn toàn không có manh mối nào… ngoài quyển nhật kí này.Nhưng kể cả trong nhật kí mẹ tôi có viết rằng bố tôi âm mưu hãm hại mẹthì nó cũng không đủ sức thuyết phục khi ở trước toà.Rốt cục bố tôi được thần thánh phương nào phù trợ, làm sao ông ấy có thể làm đầy rẫy việc xấu mà không bị trừng phạt?Cảnh sát điều tra ra đường dây rửa tiền mà ông ấy đóng vai trò quantrọng nhưng khung hình phạt cao nhất cũng chỉ đến mười lăm năm, mà mộtngười giỏi luồn lách và quan hệ rộng như thế thì mười lăm có thể biếnthành mười, thành năm, thành ba… Cái giá đó quá nhẹ!Mẹ tôi, ông ngoại, cậu… đã mất cả cuộc đời, còn ông ta chỉ mất vài năm. Tôi thật sự không cam tâm.– Abel, việc mẹ tôi qua đời đến giờ vẫn còn rất nhiều điểm đángnghi. Tôi muốn điều tra lại sự việc, mong anh suy nghĩ kỹ lại xem cònchi tiết nào mà anh biết về mẹ tôi không?– Tôi rất lấy làm tiếc nhưng tôi không thể giúp gì cho cô được.Người ta đã từ chối rõ ràng như thế tôi cũng không thể ép buộc. Mộtvụ án từ hơn mười năm trước muốn anh ta nhớ rõ cũng khó, lại còn dínhlíu đến cảnh sát, chẳng người buôn bán nào thích mình vướng vào cả.– Cảm ơn anh, tôi phải về rồi. –Tôi đứng dậy chào anh ta.Trước khi ra khỏi cửa hiệu ánh mắt tôi vô tình lướt qua một chiếcnhẫn bày trong tủ kính. Nhìn nó rất giống nhẫn cưới của Nguyên Bảo. Phát hiện ánh mắt của tôi Abel ngay lập tức đóng chiếc hộp nhẫn lại rồi cấtnó đi, như thể anh ta sợ tôi sẽ xông lên cướp lấy cái nhẫn vậy.Chẳng lẽ trông tôi giống một kẻ ăn cướp à? Tôi hoàn toàn có thể trả tiền để mua nó mà.– Chiếc nhẫn đó… có thể cho tôi xem không? Tôi cũng đang muốn mua nhẫn.– Xin lỗi cô, đây là món đồ có người đặt rồi.Cho dù có người đặt cũng đâu cần phải tỏ thái độ che đậy khẩn cấp như vậy. Thật đáng ngờ. Tôi cảm thấy Abel có lẽ không đơn giản là một chủhiệu đồ cổ, anh ta có cái gì đó rất đặc biệt, không giống với mọi người, cụ thể là gì tôi cũng không nói rõ được.– Anh Abel, nếu tôi không lầm thì lần đầu chúng ta gặp nhau là ởnghĩa trang X, anh đã đến viếng mộ… chồng cũ của tôi. –Tôi cẩn thận thăm dò anh ta.Abel gật đầu, đôi mắt không có chút nào ngạc nhiên trước câu hỏi.– Đúng vậy. Anh Nguyên Bảo cũng từng là khách hàng của tôi.– Anh ấy đã mua gì ở đây vậy? Trước đây tôi không biết là Nguyên Bảo thích sưu tập đồ cổ.Abel nhăn mày tỏ vẻ suy nghĩ, sau một lúc anh ta lắc đầu cười khổ với tôi.– Xin lỗi cô, thật sự đã lâu quá rồi! Tôi không còn nhớ rõ nữa.Nói dối, người đàn ông này đang cố tình giấu tôi…Anh ta đến thăm mộ Nguyên Bảo chứng tỏ quan hệ giữa họ không thể chỉlà một lần mua hàng, mà nếu là khách hàng thân thiết thì không có lý gìAbel lại không nhớ rõ món hàng Nguyên Bảo đã mua. Hơn nữa Abel ngay lậptức đã nhận ra tôi ở nghĩa trang, anh ta hẳn phải gặp tôi trước đấy rồi.Có điều gì đó không ổn. Abel chắc chắn biết về Nguyên Bảo nhiều hơnnhững gì anh ta nói. Nguyên Bảo có thật sự là người vô tính không hay có điều gì mà tôi và Hoàng Nam đều không rõ? Abel, người đàn ông này dường như biết tất cả nhưng lại khéo léo che giấu mọi chuyện sau lớp mặt nạhoà nhã của anh ta.Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng che giấu nội tâm đang cuộn sóng.Biết được quan hệ giữa họ thì thế nào? Nguyên Bảo đã mất rồi. Kể cảanh ấy có còn sống đi nữa thì hai chúng tôi cũng đâu còn quan hệ gì. Anh ấy đã từng làm gì, là người như thế nào, có bí mật gì… đều không cònliên quan đến tôi nữa.– Dù sao cũng cảm ơn anh. Hẹn gặp lại anh lần khác.Tôi lịch sự chào tạm biệt, không ngờ đến Abel lại thản nhiên nói.– Không, chúng ta sẽ không gặp lại nữa.Tôi sửng sốt quay sang nhìn anh ta. Abel có ý gì? Tuy tôi không có sở thích với đồ cổ, có thể cả đời cũng không mua món đồ cổ nào nhưng nếuquyển nhật kí này thật sự có manh mối để cảnh sát điều tra thì Abel vàtôi nhất định phải gặp lại.– Cô Diệp Thư, điều kiện để bà Diệu Linh gửi món đồ ở chỗ tôi là sẽkhông có ai biết việc này, làm nghề này của chúng tôi việc cần nhất làgiữ b
