Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324072

Bình chọn: 9.00/10/407 lượt.

g sẽ tìm tới.Cơ thể vẫn cứng đờ không cử động được, tôi rất muốn nhìn xem Ngô Giang có bị bắt không nhưng không thể. Trương Huệ Lan vỗ lên má tôi, cười khinh miệt.– Thế nào, tỉnh rồi hả? –Bà ta đột nhiên bấm mạnh ngón tay làm mặt tôi đau nhói. –Mày thật giống mẹ mày, từ vẻ ngoài đến bản tính.Vô nghĩa, tôi là con gái của mẹ tôi, không giống mẹ tôi lẽ nào lại giống bà ta?– Tao đã bảo bố mày rằng mày là thứ rắn độc không thể giữ lại được, bố mày lại còn không cho tao động đến mày. –Bà ta nghiến răng ken két. –Giờ thì hay ho rồi, đã bị mày cắn cho một phát, độc đến tận xương.Xem ra chuyện cái túi du lịch kia đã đến tai bố tôi. Khốn thật, cảnh sát làm cái quái gì thế không biết, mồm thì khẳng định chắc nịch với tôi sẽ giữ kín thông tin, rồi thì những người tham gia tổ điều tra đặc biệt lần này đều đã được thẩm tra lý lịch kỹ lưỡng nên rất đáng tin cậy… Hừ, tin cậy cái con khỉ! Nếu tôi mà chết ở đây thì tốt nhất giám đốc công an thành phố H nên đến đám tang của tôi đọc lời xin lỗi, nếu không tôi sẽ ám cả nhà ông ta.Tôi đã phải hứa sẽ làm bánh kem tặng Cao Phi vào tất cả các ngày lễ quan trọng trong năm cho đến khi anh ta kết hôn để anh ta đồng ý giúp mình, vậy mà kết quả là thế này đây. Do khả năng giữ bí mật của cảnh sát thành phố H quá kém hay là tay chân của bố tôi quá giỏi, ở đâu cũng trà trộn vào được!Mà tệ thật, so với việc bị Trương Huệ Lan bắt cóc thì tôi thà bị bố tôi bắt cóc còn hơn, chí ít ông ta cũng không nói những câu ngu ngốc như người đàn bà này.– Đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đó! –Trương Huệ Lan hét lên, không ngừng cào cấu mặt tôi.Miệng bị dán băng dính, tay chân bị trói chặt nên tôi không cử động mạnh được, nếu không thì mụ đàn bà này đừng hòng đánh được tôi.– Hai mẹ con mày đúng là hai con rắn độc, ăn cháo đá bát!Có nhầm không vậy, đây phải là lời dành cho bà ta và bố tôi mới phải.– Năm xưa mẹ mày không biết thân phận, dám giấu hàng và tiền của bọn tao, làm bọn tao bị mang tiếng xấu. Mụ ta chết rồi còn chưa chịu buông tha, để lại mày làm cái mầm tai hoạ.Lúc tôi mới mười bảy tuổi, còn ngu ngốc không hiểu chuyện, Trương Huệ Lan không nhân cơ hội đấy giết tôi chắc bây giờ hối hận lắm.Mà thôi, mụ điên này lảm nhảm ai thèm quan tâm chứ, tôi chỉ muốn biết tình hình hiện giờ của Ngô Giang. Hy vọng anh ấy không bị bắt theo tôi, chuyện này vốn dĩ không liên quan đến anh ấy.– Sao? Mày đang nghĩ đến thằng chồng mày phải không? –Trương Huệ Lan nheo mắt, có vẻ rất hả hê khi thấy tôi lo lắng. –Yên tâm, tao sẽ cho cả hai chúng mày cùng xuống gặp Diêm Vương cho có đôi có cặp, khỏi phải cô đơn.Ngô Giang… anh ấy….Chết tiệt, chúng bắt cả anh ấy rồi!Là lỗi của tôi, đã làm liên luỵ đến anh ấy.Trương Huệ Lan cười sung sướng, trong mắt ánh lên tia tàn nhẫn.– Mày biết không, tao thích nhất là thấy vẻ hoảng sợ này của mày. Loại người lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng kiêu ngạo như mẹ con mày là thứ tao ghét nhất trên đời, mày tưởng bản thân sinh ra trong nhà giàu thì thanh cao lắm à? Mẹ mày coi thường tao, mày cũng thế đúng không? Nói cho mày biết, chính tao đã khiến bố mày giết mẹ mày, giờ tao lại giết mày. Hai mẹ con mày đều chết trong tay tao. Ha ha!Tôi không thể nói chuyện, chỉ có thể dùng hết sức lắc đầu.Không được, không được làm hại anh ấy!Tôi chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như lúc này. Bọn họ có thể ép tôi vào đường cùng, giết tôi… đó đều là hận thù nhiều năm nay giữa tôi với họ. Nhưng Ngô Giang vô tội, anh ấy bởi vì tôi mới bị kéo vào.Phải làm sao đây, phải làm sao mới cứu được anh ấy?Tôi không có gì để làm điều kiện trao đổi với Trương Huệ Lan, ngay cả mạng tôi cũng nằm trong tay bà ta. Anh ở phía sau em – Chương 85Chương 85: Thiêu sốngTrương Huệ Lan vẫy tay với mấy tên đàn em.– Thằng kia đâu, mang vào đây, cho hai đứa nó làm một đôi uyên ương xuống suối vàng.Tôi hoảng hốt nhìn bọn chúng kéo lê một người đàn ông quần áo nhăn nhúm trên nền xi măng, áo sơmi trắng in cả những dấu giày bẩn thỉu cùng vài vệt máu khô màu đỏ sẫm. Gương mặt bị đánh đến thâm tím, khoé miệng còn đang chảy máu.Ngô Giang!Tôi không nói được, cổ họng chỉ phát ra được những tiếng rên khẽ.Bọn chúng đánh anh ấy…Khốn kiếp, bọn chúng dám đánh anh ấy thê thảm như vậy…Trương Huệ Lan kéo bỏ miếng băng dính đang dán miệng tôi, cười khẽ.– Nói đi, cầu xin tao đi, không chừng tao sẽ mủi lòng mà tha cho nó đấy.Lồng ngực tôi phập phồng vì tức tối. Muốn tôi cầu xin? Nói một nghìn lần cũng được, chỉ cần anh ấy được thả ra, nhưng tôi đâu phải mới biết bà ta vài ngày.Tôi biết bà ta đã mười mấy năm rồi, loại người như Trương Huệ Lan sẽ không bao giờ giữ lời. Bà ta giống như con mèo vờn chuột, trước khi giết muốn đùa giỡn tôi mà thôi. Bà ta nhất định sẽ giết cả hai chúng tôi.– Giang… Giang… anh có nghe thấy em không?Miệng tôi khô khốc, giọng nói cũng khản đặc. Mặc kệ tôi gọi thế nào Ngô Giang vẫn nằm im không nhúc nhích.Cả người tôi lạnh như bị ngâm trong nước đá. Tôi tự nhủ anh ấy sẽ không sao… sẽ không sao… chỉ là bị ngất đi một lúc thôi.Tiếng cười ghê rợn như âm thanh của ma quỷ lại vang lên bên tai tôi.– Mày nói xem, có phải mày sinh vào giờ


Ring ring