không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là lời nói khó chịu của anh ta. Nhưng rõ ràng là anh ta đang nói thật.Không có gì cả. Ngay một thông tin nhỏ cũng không tìm được. Cái cửa hiệu đó đã biến mất hoàn toàn. Thám tử nói không có ai biết cửa hiệu đó, những người dân sống xung quanh nói rằng cả con phố N chưa từng có hiệu đồ cổ nào cả.Chuyện quái gì đây? Cứ cho là Abel thuộc một tổ chức bí mật nào đó, sau khi giao quyển nhật ký cho tôi, anh ta và đồng đảng liền thu dọn sạch sẽ và biến mất thì cũng không thể xoá sạch mọi dấu vết được. Những người dân sống xung quanh làm sao lại không biết cái cửa hiệu của anh ta cơ chứ?– Anh, đừng về nhà vội, tạt qua đường N một chút.Ngô Giang ngạc nhiên hỏi tôi:– Em có việc gì ở đấy?– Có chút việc thôi, anh cứ lái xe qua đấy đi.Tôi đòi Ngô Giang đi ba vòng quanh đường N, thám tử nói không sai, thật sự không có hiệu đồ cổ nào cả. Bên cạnh cửa hàng hoa số 13 không có hiệu đồ cổ nào ghi biển 13A.Không lý nào tôi lại gặp ma giữa ban ngày.Khỉ thật, quyển nhật ký vẫn đang nằm trong ngăn kéo ở nhà, đó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc tôi đã gặp Abel.Wire, briar, limber-lockThree geese in a flockOne flew east, one flew westAnd one flew over cuckoo ‘s netsBài đồng dao vô thức hiện lên trong đầu tôi. Abel đã biến mất, tức là cơ hội để tìm ra manh mối nào đó từ phía anh ta là con số không. Thứ duy nhất hiện giờ tôi có là quyển nhật ký của mẹ.– Tổ chim cúc cu có ý nghĩa gì? –Tôi buột miệng hỏi Ngô Giang.– Sao em lại hỏi thế?– À… thì em đột nhiên nghĩ đến nó.– Tổ chim cúc cu… là nhà của chim cúc cu. Thật sự thì anh không biết đâu, anh không phải nhà nghiên cứu biểu tượng.Nhà của chim cúc cu? Tôi cũng biết tổ chim là nhà của con chim, nhưng con ngỗng bay đến nhà của chim cúc cu làm gì?Nếu tôi là con ngỗng và bay đến một chỗ không phải nhà của tôi…Nhà…Three… one… one… one…3 1 1 1Máu trong người tôi dường như đều dồn lên một chỗ.Khi tôi bị mụ phù thuỷ kia đuổi khỏi nhà, tôi đến sống với bà ngoại trong một căn nhà cũ. Đó là ngôi nhà đầu tiên mà ông bà ngoại xây được. Vì ý nghĩa kỷ niệm của nó nên sau này ngôi nhà đã được xây lại đến hai lần nhưng đều giữ nguyên hình dáng ban đầu, bà nói đó là tổ ấm đầu tiên của ông bà nên bà rất coi trọng nó.Mấu chốt ở đây không phải chim cúc cu hay con ngỗng mà là những con số.Ngôi nhà số ba mươi mốt, ngõ mười một. Anh ở phía sau em – Chương 83Chương 83: Bên dưới giá sáchSau khi trở về nhà, vì cứ mải suy nghĩ đến ngôi nhà cũ kia nên tôi không thể tập trung làm việc gì. Nếu đây đúng là ý tưởng mà mẹ tôi muốn gửi lại thì câu nhắn trong nhật ký đang ám chỉ điều gì?Tôi đã sống trong ngôi nhà đó mấy năm, không phát hiện bất thường ở đâu. Khi tôi và bà dọn đến ở nhà cũng đã cũ, đồ đạc trong nhà không có gì đáng giá, chỉ có một giá sách rất lớn do ông ngoại tôi mua từ khi còn sống ở đấy.Tử thần trắng thích đọc sách. Trong giá sách có giấu bí mật gì sao?Mẹ tôi nói là “Tử thần trắng”, khỉ thật, cứ nghe đến tử thần là lại nghĩ đến chết chóc nguy hiểm. Điên mất thôi, cứ ngồi một chỗ nghĩ vẩn vơ chi bằng đến thẳng nhà cũ kiểm tra xem sao.Tôi lấy túi xách định ra ngoài thì Ngô Giang gọi giật lại.– Em đi đâu?Trời, tôi quên béng mất anh ấy.– Em ra ngoài một lúc, nếu thấy em về muộn thì anh cứ ăn cơm trước.– Không nói rõ thì không được đi! –Ngô Giang nói xong lập tức ra chặn ở cửa.– Em chưa bao giờ gây khó khăn khi anh đi làm, kể cả anh tiếp khách muộn đến thế nào nữa.– Anh cá một tuần ngủ ngoài phòng khách là em không ra ngoài vì việc ở văn phòng.Ghê thật, lại còn mang một tuần ngủ ngoài phòng khách ra để cược với tôi! Đúng là tôi không đi vì việc ở văn phòng luật, nhưng phải nói thế nào với Ngô Giang? Không lẽ kể rằng cái gã chủ hiệu đồ cổ quái dị đã biến mất sau khi để lại cho tôi một quyển nhật ký, nghe hoang đường hết sức.Tôi băn khoăn một lúc lâu, cuối cùng quyết định đem chuyện nhật ký kể lại.– Em nhận được cuốn nhật ký từ khi nào? –Ngô Giang nhíu mày hỏi tôi.– Mấy ngày trước rồi.– Sao em không nói với anh?– Em thấy anh bận.Ngô Giang cầm tờ giấy ghi mật mã của tôi, chăm chú nhìn rồi buồn bực nói:– Nếu anh tiếp tục bận thì em định thế nào? Tự mình đi tìm đáp án? Em cảm thấy một mình giải quyết thì tốt hơn là để anh cùng làm à?Hai người thì đương nhiên là tốt hơn, nhưng ngày nào anh ấy cũng về muộn, lại còn mệt đến nỗi vừa đặt lưng xuống liền ngủ, tôi không muốn làm anh ấy mệt mỏi thêm.– Anh có rất nhiều việc, em không muốn làm phiền anh.– Anh là chồng em, không phải hàng xóm của em. Em có quyền làm phiền anh, hiểu không?Tôi gật đầu, im lặng một lúc mới nhẹ nhàng ôm cánh tay của Ngô Giang. Anh ấy nói đúng, chúng tôi là vợ chồng, không phải hàng xóm. Có chuyện thì nên cùng chia sẻ… nhưng rõ ràng là Ngô Giang cũng giấu tôi rất nhiều việc… tất nhiên là cuối cùng vẫn kể ra… haiz, thôi quên đi. Lúc đó tôi cũng nổi đoá lên rồi cáu gắt với Ngô Giang, giờ anh ấy bực tức lại với tôi, coi như hoà.Ngọt ngào là một lợi thế của phụ nữ, tiếc là khả năng biểu hiện tình cảm của tôi khá kém cỏi, hiếm khi tôi nói ra được câu nào mềm mại đáng yêu như