ế Anh, cậu nên biết bản danh sách đó cũng như quả bom hẹn giờ, cậu giữ càng lâu thì càng nguy hiểm. Diệp Chính Minh là bố tôi, ông ta ngay cả vợ mình còn xuống tay được, cậu nghĩ cậu sẽ thoát được à?– Em…Thế Anh bắt đầu lung lay thì Mỹ Uyên chen vào.– Đủ rồi, anh đừng nghe chị ta!Tôi phát cáu gắt lên với cô ta.– Chuyện này không liên quan đến cô, cô đừng có gây chuyện, sẽ hại chết nó đấy.Mỹ Uyên cười khẩy nhìn tôi.– Đại luật sư, chị đừng ra vẻ thánh mẫu nữa, nếu không phải chị lôi kéo anh ấy vào chuyện này thì sao anh ấy lại gặp nguy hiểm chứ? Bản danh sách đó là bùa hộ mệnh của bọn tôi, có nó sau này cuộc sống của bọn tôi sẽ không phải khổ cực như bây giờ nữa. Diệp Chính Minh và đám quan chức muốn có bản danh sách sẽ phải nôn tiền ra!Tôi nhíu mày, bản danh sách có tên quan chức… lẽ nào là danh sách hối lộ? Nếu trực tiếp hỏi nội dung bản danh sách hai người họ chưa chắc đã nói. Tôi cố tình cao giọng với Mỹ Uyên.– Cô cho là chỉ một bản danh sách đủ sức buộc tội họ?– Trong đó còn có cả thời gian chuyển tiền, liệt kê hết quà tặng họ nhận, tôi không tin là họ không sợ. Chu Hải Nam, Tôn Quốc Cương… hừ, bề ngoài đạo mạo mà toàn một đám tham ô hối lộ. Bọn tôi chỉ cần họ nhả ra một phần mười những gì họ nhận được thì cũng đủ cho tôi sống sung sướng cả đời rồi. Tôi đi guốc trong bụng chị, chị muốn nhảy vào chia chác chứ gì, đừng hòng!Khốn thật, Chu Hải Nam, Tôn Quốc Cương… hẳn là còn những người khác nữa! Riêng hai người này đều là chính trị gia có thế lực rất lớn, động đến bọn họ thì mọi chuyện đã vượt xa dự liệu ban đầu của tôi. Thảo nào Trương Huệ Lan lần này lại tỏ ra nhún nhường như vậy, bản danh sách đó đúng là rất quan trọng, bố tôi và bà ta lưu giữ nó hẳn là để đề phòng khi họ thất thế sẽ có thứ mang ra trao đổi với những quan chức kia.Thế Anh sao có thể ngu xuẩn như vậy, cậu ta thật sự cho rằng tống tiền những kẻ đó dễ như vậy sao?Nếu đã động đến việc nhận hối lộ của các quan chức thì cho dù tôi là con trời cũng khó được an toàn.– Thế Anh, giao bản danh sách cho tôi! Tôi sẽ đưa cho cậu một khoản tiền, sáng sớm mai cậu bắt chuyến xe đầu tiên rời khỏi thành phố H. Tốt nhất là đến một tỉnh nào đó cách xa đây, đừng để ai biết.Nếu làm vậy thì may ra cậu ta mới có cơ hội sống sót.– Chị đừng có dụ dỗ anh ấy nữa! Chị cút khỏi đây cho tôi, chúng tôi sẽ không ngu ngốc để chị lừa đâu!Mỹ Uyên vừa nói vừa kéo tay tôi, cố sức đẩy tôi ra khỏi phòng trọ.Thế Anh không nói gì, chỉ yên lặng ngồi tại chỗ, ánh mắt hoang mang nhìn tôi và Mỹ Uyên người kéo người đẩy.– Thế Anh, Thế Anh…! –Tôi gọi khản cả giọng mà cậu ta không trả lời.Mỹ Uyên vội vã đóng sập cửa trước mặt tôi.– Cút đi, đừng làm phiền bọn tôi nữa!Tôi đập cửa thêm một lúc nhưng không có kết quả, chỉ cần tôi rời khỏi đây hai người họ nhất định sẽ dọn đi, nhưng tôi cũng không thể đứng canh ngoài cửa suốt đêm được.Đúng lúc này thì điện thoại reo, là số của người hàng xóm ở nhà bên cạnh. Giọng nói của chị ta có vẻ hoảng sợ, câu được câu mất.Tôi phải rất cố gắng mới hiểu được toàn bộ câu chuyện.Chiều nay chị hàng xóm dắt con đi học về thì có một hộp quà lớn đặt trước cửa nhà tôi. Vì nghĩ là có người tặng quà cho tôi nên chị ta không để ý. Sau đó con gái chị ta chạy ra ngoài chơi, tò mò nên mở cái hộp ra. Bên trong là xác chết của một con rắn đuôi chuông và một con dao dính máu.Mọi người trong khu nhà đều đang rất lo lắng, họ gọi cho tôi để hỏi xem nên giải quyết thế nào, có muốn báo cảnh sát không.Không cần nghĩ đến lần thứ hai tôi cũng biết trò này do ai làm. Ý đồ gì đây? Định đe doạ tôi rằng số phận tương lai của tôi sẽ như con rắn chết ấy à?Tôi gọi cho một người quen đến trông chừng khu trọ của Thế Anh, dặn cậu ta chú ý theo dõi, nếu hai người họ đi đâu thì phải theo đấy.Trước hết tôi cần phải về nhà giải quyết cái hộp quà vớ vẩn kia.Trương Huệ Lan đúng là đã quá coi thường tôi, làm nghề này ngay cả bị người ta cầm dạo doạ chém tôi cũng từng nếm rồi, một con rắn chết có là cái quái gì. Anh ở phía sau em – Chương 49Chương 49 : Cô nghe tin vợ chồng tôi ly dị ở đâu?Vốn dĩ tôi định mang cái hộp đựng xác rắn cho cảnh sát để họ lấy dấu vân tay, nếu Trương Huệ Lan từng đụng vào cái hộp thì như thế cũng có thể gây cho bà ta chút rắc rối. Đáng tiếc là hàng xóm quanh nhà tôi đều rất hiếu kì, ai cũng từng đụng vào cái hộp ít nhất là một lần, dấu vân tay chắc chắn đã lẫn lộn hết cả, muốn điều tra cũng không được. Thôi thì coi như tôi rộng lượng bỏ qua cho mụ phù thuỷ đó một lần.Tôi vào nhà, tắm rửa, ăn qua loa một bát mì rồi quyết định đi ngủ. Cả ngày hôm nay đã rất mệt mỏi, tôi cần giữ sức để dành cho cuộc chiến dài sắp tới.Tôi xem lịch để bàn, vài ngày nữa còn một vụ kiện quan trọng cần xử lý. Hôm nay là… nhẩm tính ngày tháng theo lịch tôi chợt sững người lại.Đã chậm mười ngày rồi!Kinh nguyệt tháng này đã chậm so với bình thường mười ngày, có lẽ nào…Tôi vừa vui mừng lại vừa lo lắng. Đúng là tôi rất mong đợi có con, nhưng ở vào thời điểm nước sôi lửa bỏng này Ngô Giang lại không có tin tức, tôi cũng không biết có đúng lúc không.Bây giờ chưa đến mười giờ tối, có lẽ hiệu