Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325214

Bình chọn: 7.5.00/10/521 lượt.

t với Ngô Giang thật sự không có chút uy thế nào cả. Đểtránh phải nói chuyện với anh ấy tôi đi dọn chỗ mảnh sứ vỡ rồi vào bếp hâmcháo. Ngô Giang đứng ở cửa bếp, không lên tiếng, chỉ chăm chú nhìn tôi.Dọn bát và thìa rabàn xong, tôi quyết định đêm nay nên đến khách sạn. Ở cùng một chỗ với NgôGiang hiện tại chỉ khiến tôi hít thở không thông. Lúc này về nhà Cao Phi khôngthích hợp lắm, tôi không muốn Ngô Giang và Cao Phi có cơ hội hằm hè nhau thêm.– DiệpThư, chúng ta kết hôn đi!Cái thìa trong taytôi rơi xuống sàn, tạo thành một tiếng “keng” rất chói tai.Ánh mắt Ngô Giangsáng rực, lấp lánh như mật ong dưới nắng mặt trời, ấm áp tràn ngập tình cảm khiếntôi không tự chủ được mà thất thần.Tôi đọc rất nhiềutiểu thuyết, cũng xem cả phim truyền hình nữa. Và tôi thì cũng không phải cónhiều tế bào lãng mạn lắm để đòi hỏi phải có một màn cầu hôn tràn ngập hoa hồnghay trái tim trên cát, nhưng ít nhất thì cũng không phải là như thế này.Tôi đang mặcpyjama, vừa cãi nhau một trận long trời lở đất với Ngô Giang, hiện đang đứngtrong bếp như một bà nội trợ với mái tóc bị Cao Phi làm xù lên.Người đàn ông cầuhôn tôi thì còn tuyệt hơn, tàn tật một tay, mặc đồ ngủ và chắc chắn là chưa tắm.– Anh biết gì không? Nếu không phải vì em niệmtình anh đã cứu em và hiện giờ đang bị thương thì em đã dùng chổi quét anh rakhỏi nhà rồi. Anh nghĩ gì mà cầu hôn em vào lúc này? Ít nhất thì anh đã từng kếthôn, anh cũng nên biết rút kinh nghiệm từ lần cầu hôn trước chứ!Ngô Giang dùng taycòn lại vò đầu, hai tai ửng đỏ. Anh ấy đi đến gần tôi, cúi người nhặt cái thìabị rơi rồi bỏ vào bồn rửa.– Emkhông muốn kết hôn với anh sao? –Ngô Giang nghiêm túc hỏi tôi.Thật lòng mà nói…thì tôi đương nhiên là muốn kết hôn với anh ấy. Nhưng kết hôn không phải mộttrò đùa, cuộc đời cũng chẳng giống như tiểu thuyết ngôn tình đểbạn có thể cứ lấy nhau rồi ly dị.Ngô Giang hơi cúi đầu,cụng trán vào trán tôi. Đôi mắt nâu ấm áp dường như muốn đem trái tim tôi tanchảy.– Emđã nói là em yêu anh. –Giữa căn phòng im ắng, lời thì thầm của anh ấy trở nên đặcbiệt rõ ràng, giọng nói khàn khàn đầy từ tính khiến cho tôi bị mê hoặc.– Điềuđấy không có nghĩa là em sẽ lấy anh. –Tôi cảm thấy sự chống đỡ của mình quá yếuớt.Lý trí nói với tôirằng không nên dễ dàng bỏ qua như vậy, Ngô Giang là một bọc rắc rối, rồi sẽ cócả đống phiền phức theo anh ấy chạy đến tìm tôi. Trước khi trời yên biển lặng,tốt nhất tôi không nên xúc động quyết định bất cứ vấn đề chung thân đại sự nào.– DiệpThư, em có đồng ý lấy anh không?Không, không, khôngđược đồng ý, bây giờ chưa phải lúc!Hãy nhớ rằng chúngtôi vừa mới cãi nhau, đúng thế, vừa mới cãi nhau, anh ấy còn chưa tắm nữa…Cho dù như thế…tôi vẫn không cách nào mở miệng nói “không”.“Ọc ọc!”Tiếng động nghe rấtgiống tiếng bụng kêu, không cần phải đoán cũng biết nó từ bụng ai.Tôi mím môi cố níncười, sắc mặt Ngô Giang thì chuyển dần thành màu tôm luộc.Khung cảnh cầu hônphòng bếp hoàn toàn bị phá vỡ.– Từlúc gặp em ngày hôm qua đến giờ anh còn chưa ăn gì đâu, em không cảm thấy việcanh có thể vì em mà quên ăn đã đủ chứng minh tình cảm của anh hết sức sâu sắcà? Em hãy nghĩ đến điều đó mà suy xét nhận lời lấy anh đi chứ!Mặt Ngô Giang đãnóng đến nỗi tôi nghĩ nếu đập một quả trứng lên cũng có thể rán được thành món ốp-la. Anh ở phía sau em – Chương 68Chương 68: Hiểu LầmKết thúc của màn cầu hôn phòng bếp là Ngô Giang ăn hết sạch chỗ cháotôi mua, trong lúc tôi rửa bát và dọn dẹp thì anh ấy đi tắm. Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để từ chối Ngô Giang, mà nhận lời thìkhông được, tốt nhất là tạm tránh mặt anh ấy. Nhân lúc Ngô Giang cònchưa tắm xong, tôi vội vàng thay quần áo rồi xách túi ra khỏi nhà.Tôi vặn tay nắm cửa, không mở.Tôi lục túi xách tìm chìa khoá, không thấy.Điều này có nghĩa là gì?Cửa bị khoá rồi, chìa khoá của tôi thì bị lấy mất.Còn ai trồng khoai đất này chứ, Ngô Giang chết tiệt! Dám khoá cửa rồi giấu chìa để nhốt tôi trong nhà. Người đàn ông xấu xa này!Không có cách ra ngoài, tôi đành ôm cục tức ngồi chờ ngoài phòngkhách, dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn Ngô Giang. Anh ấyngược lại hết sức ung dung đi về phía tôi, trên tay còn cầm theo máy sấy tóc.– Giúp anh! –Ngô Giang đưa máy sấy cho tôi.Giúp à? Giúp cái cửa khoá ấy, đúng là cái nết đánh chết không chừa.Cho dù rơi vào cảnh tàn tật không nhà thì bản chất gian xảo vẫn khôngthay đổi.– Người ta hoàn toàn có thể sấy tóc chỉ với một tay, anh cũng nên thử đi! –Tôi lạnh lùng từ chối.Ngô Giang không giận, cười cười nhìn tôi.– Đây là để tăng thêm tình cảm giữa chúng ta.Tôi nghĩ Ngô Giang nên cảm thấy may mắn vì từ nhỏ đến lớn tôi đều làcon người hoà nhã, không có khuynh hướng bạo lực, nếu không thì chắctôi đã dùng cả cái máy sấy đập vào đầu anh ấy.– Cách cải thiện tình cảm của anh thật độc đáo, anh nhốt em trong nhà của em, đây là hành động gì hả?Ngô Giang thở dài một hơi, tự nhiên ngồi xuống sàn nhà, ngay dưới chân tôi.– Anh không biết, chỉ cần là chuyện liên quan đến em thì anh đềuhành động rất vội vã, anh biết làm thế em nhất định sẽ tức giận nhưnglại không nghĩ ra biện pháp nào khác. Anh sợ


XtGem Forum catalog