lyhôn. Anh đồng ý một phần cũng vì không muốn bố anh và bố mẹ Ý An chú ýđến em. Lúc anh công khai mọi chuyện bố anh rất tức giận, sau đó xảy ramột số việc, anh bị giam lỏng trong một ngôi nhà ở ngoại ô…Ngô Giang dừng lại, tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, im lặng đợi anh ấy kể tiếp nhưng Ngô Giang lắc đầu.– Thôi, quên đi! Quan trọng là hiện giờ anh đã tự do, chúng ta cóthể danh chính ngôn thuận ở bên nhau, không cần che giấu gì nữa. Sau này anh sẽ bảo vệ em, không để ai bắt nạt em!Khoảng thời gian kia rốt cục đã xảy ra những gì, tệ hại đến mức Ngô Giang phải giấu diếm tôi sao?Nếu anh ấy đã không muốn nói, cho dù tôi dò hỏi thế nào cũng khôngđược. Ít nhất thì anh ấy cũng đã giải thích, không phải Ngô Giang bỏ mặc tôi mà thời điểm đó chính anh ấy cũng lo không được thân mình. Tôi hítmột hơi, nghiêm túc nói với Ngô Giang.– Hứa với em, sau này sẽ không lừa dối em!– Đương nhiên. –Ngô Giang vừa nói vừa hôn nhẹ lên trán tôi.Lời hứa của đàn ông vốn dĩ không đáng tin nhưng phụ nữ lại tìnhnguyện tin. Không phải do phụ nữ quá ngốc nghếch, mà họ tình nguyện bịlừa.Tương lai là thứ không thể nắm bắt, ngày mai tỉnh dậy có thể ngườiđàn ông đó sẽ hết yêu bạn, cũng có thể sẽ yêu bạn đến hết đời. Nhưngchúng ta vốn không có cách gì biết trước tương lai, cho nên tốt nhất lànắm bắt hiện tại.Ngày mai là thứ không cách gì kháng cự được, vậy thì giữ lấy tình yêu ngay khoảnh khắc này đi. Hiện tại anh ấy yêu tôi, thật lòng với tôi,thế là đủ rồi.– Vì em mà anh từ bỏ mọi thứ, anh không nuối tiếc sao?Gia sản khổng lồ của Phoenix, quyền lực cùng địa vị của người thừakế… tôi hy vọng Ngô Giang sẽ không hối tiếc vì quyết định của mình.– Không phải vì em. –Tiếng cười trầm thấp vang lên trên đầu tôi. –Em đọc quá nhiều tiểu thuyết rồi đấy. Em thật sự cho rằng anh là kiểu đànông từ bỏ tất cả gia sản địa vị vì phụ nữ à?Hừ, nghe cứ như tôi tưởng bở thì phải. Nếu không phải do tôi thì vìsao Ngô Giang lại rời khỏi nhà họ Ngô, còn bị bố anh ấy tước quyền thừakế?– Diệp Thư, cho dù anh từ bỏ những gì thì đó là quyết định của anh,vì chính bản thân anh, cùng em không có liên quan gì hết, càng khôngphải là lỗi của em, cho nên em không cần phải cảm thấy áp lực vì chuyệnnày. Em chỉ cần thoải mái làm vợ anh là được.Tôi ngẩn người giây lát, sau đó gật nhẹ đầu, khe khẽ đáp:– Vâng.Đến lượt Ngô Giang ngẩn người, anh ấy có chút vội vã nâng khuôn mặt tôi lên, đôi mắt nâu tràn đầy vui mừng nhìn tôi.– Em vừa nói gì? Em đồng ý kết hôn với anh đúng không?Tôi ngại ngùng gật đầu.– Diệp Thư, em có đồng ý kết hôn với anh không?Người đàn ông này, nhất quyết bắt tôi phải lên tiếng lần nữa mới chịu bỏ qua.– Anh không có nhẫn, không hoa, không rượu vang, lại còn mặc quần áo ngủ nữa… có ai cầu hôn như thế không?– Nhẫn à… có, anh có mua, em chờ một lúc!Tôi trợn mắt kinh ngạc nhìn Ngô Giang tức tốc chạy về phòng, lục tung cả vali rồi mang ra một chiếc hộp bọc nhung.Thì ra anh ấy đã có chuẩn bị từ trước, không phải là cầu hôn bộc phát.– Diệp Thư, em có đồng ý lấy anh không? Anh không giàu có, hiện tạicũng chỉ có một căn nhà, công việc không phải kiếm được rất nhiều tiềnnhưng chắc chắn em sẽ không phải sống khổ cực. Nếu em lấy anh, em sẽ cóquyền sở hữu một nửa tài sản của anh, tiền lương của anh sau này cũng do em quản lý. Anh biết làm việc nhà, lúc ngủ không ngáy to, không nghiệnrượu bia… Anh không nghiện thuốc lá, thỉnh thoảng có hút một chút… thôiđược, anh sẽ bỏ luôn cả thuốc lá.Tôi nhìn chiếc nhẫn cầu hôn trong hộp mà Ngô Giang cầm trên tay.Thiết kế đơn giản nhưng rất tinh tế, viên kim cương sáng lấp lánh đượcđặt giữa một bông hoa…Khoé mắt không hiểu sao lại ẩm ướt, tôi vừa sụt sịt vừa nhanh chóng lau nước mắt.– Em sao thế, đừng khóc!– Có ai như anh không, hai lần đều cầu hôn trong nhà bếp. –Thật ratôi không muốn trách móc Ngô Giang, chỉ là quá xúc động, không biết phải diễn tả thế nào.Ngô Giang lúng túng vò tóc.– Được rồi, em đừng khóc, giờ anh sẽ đi đặt nhà hàng!Tôi vội giữ Ngô Giang lại.– Hôm qua anh còn cắn em nữa.– Hả, anh đã xin lỗi rồi mà, thôi được, nếu em còn tức giận thì cắn lại anh đi!Ai cắn anh làm gì chứ! Tôi mím môi cố nín cười, kiễng chân hôn lên môi Ngô Giang, trịnh trọng nói:– Xét thấy anh rất có thành ý, điều kiện đưa ra không tồi, thôi thì em chịu thiệt thòi vậy. Ngô Giang, em đồng ý lấy anh.Tôi nghĩ số phận của tôi thật sự không thể thoát khỏi cảnh được cầu hôn trong nhà bếp. Tiểu thuyết đúng là thứ không đáng tin.Mà thật ra trọng điểm không phải ở nhà bếp, nhà hàng hay là bãi biển… Quan trọng là người đàn ông cầu hôn bạn có yêu bạn không, bạn có yêuanh ta không. Nếu đáp án là có thì nhà bếp hay nhà hàng có gì khác nhau?Khi mới chuyển đến căn hộ này tôi đã thầm nghĩ lúc hàng cây hoa anhđào nở khung cảnh sẽ rất đẹp, vì thế mà tôi luôn trông chờ đến mùa xuân. Nhưng khi hoa anh đào nở thật thì tôi lại không chú ý. Mãi đến tận bâygiờ, nhìn ra bên ngoài mới thấy cả con đường đã ngập tràn sắc hồng củahoa. Anh ở phía sau em – Chương 70Chương 70: Cưới Chồng Phải Cưới Liền TaySau khi Ngô Giang cầu hôn tôi, cuộc sống chung sau đó của chúng tôirất hài hoà. Về phần đăng kí
