Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324952

Bình chọn: 7.00/10/495 lượt.

hân tình thì chẳng cần Triệu Lan Phương chạy đến đòi, tôi sẽ tự đá anh ấy ra khỏi cửa. Nhưng rõ ràng anh ấy không phảikiểu người như thế, cứ cho là đã từng thì cũng thay đổi rồi, tôi đươngnhiên sẽ không vì quá khứ của Ngô Giang mà dằn vặt anh ấy.– Bây giờ cũng không còn sớm nữa, tôi xin phép về trước. –Tôi tươi cười tạm biệt cô ta.Người ta vẫn thường hay chửi bới những phụ nữ là kẻ thứ ba, gọi họ là hồ ly tinh, nhưng mà hai tay phải vỗ thì mới có tiếng chứ. Nếu ngườiđàn ông kia không cho kẻ thứ ba cơ hội thì làm sao họ chen chân phá vỡđược. Cho nên tôi nghĩ trước khi dằn mặt kẻ thứ ba, trước hết phải vềquán triệt tư tưởng với người đàn ông đang ở nhà cái đã. Anh ở phía sau em – Chương 71Chương 71: Anh Ấy Là Chồng TôiMặc dù tôi luôn tự cho mình là người rất giỏi giữ bình tĩnh, nhưnggặp phải sự khiêu khích rõ ràng như thế này từ người tình cũ của NgôGiang, nếu bảo tôi không tức chút nào thì chắc phải đợi đến khi tôi cắttóc đi tu, rũ bỏ hồng trần.Cục tức này nên trút lên đầu ai đây? Triệu Lan Phương là người tìnhcũ của Ngô Giang, cô ta vì Ngô Giang mà đến tìm tôi… không trút giận lên đầu anh ấy thì còn trút lên ai nữa.Ngô Giang vừa vào đến cửa nhà đã chứng kiến bộ mặt hình sự của tôi,lại nhìn cái vali đã xếp vào khá nhiều quần áo thì không khỏi kinh ngạc.– Thư, em định đi đâu?Tôi thản nhiên đóng vali lại. Tiếp tục xếp các đồ dùng khác vào trong thùng các tông.– Em dọn đi nơi khác.Ngô Giang lập tức bước đến giữ tay tôi, vẻ mặt không hiểu nhưng ánh mắt lại ẩn chứa tức giận.– Em sao vậy, rốt cục có chuyện gì? Em giận dỗi gì với anh thì cứ nói ra, sao lại đùng đùng bỏ đi?– Em đâu có bỏ đi, em chỉ dọn đồ đạc thôi. Hôm nay người tình cũxinh đẹp của anh đến tìm em, kể ra một câu chuyện vô cùng cảm động. Nếukhông nghe những gì cô ta nói thì em thật sự không biết anh lại là người đàn ông giàu lòng nhân ái như vậy, lại còn từng có một mối tình khắccốt ghi tâm.– Em đang nói ai? Là Lan Phương phải không? Chết tiệt, cô ta đã nói linh tinh gì với em?Tôi hất tay Ngô Giang ra, cầm cuộn băng dính lên, bắt đầu dán chiếc thùng lại, sau đó dùng kéo cắt xoẹt một cái.– Anh đoán ra nhanh thế, hay là trước đấy anh đã kịp gặp cô ta để ôn lại chuyện cũ rồi?Mặt Ngô Giang nhăn nhó như thể bị oan khuất đầy mình, anh ấy xuống giọng dỗ dành tôi.– Thư, chuyện không phải như em nghĩ. Anh thật sự không còn tình cảm gì với Lan Phương cả. Em không thể chỉ nghe lời nói từ một phía đã vộivàng đòi chia tay. –Ngô Giang vừa nói vừa giằng lấy cuộn băng dính vàcái kéo trong tay tôi rồi ném chúng ra xa. –Anh không đồng ý cho em đi!Thôi được, xem bộ mặt lo lắng này của anh ấy tôi cũng không nhẫn tâm bắt nạt thêm nữa.Tôi nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Ngô Giang, cố gắng để không bật cười.– Anh biết không, em thậm chí chưa hề nhắc đến việc chia tay, chính anh mới là người lặp đi lại lại điều đó.– Ý em là gì?– Anh có một ngôi nhà còn gì, em dọn đồ để chuyển đến sống ở nhà anh.Mặt Ngô Giang nghệt ra, có vẻ như không thể hiểu nổi ý nghĩ của tôi.– Không phải em muốn chia tay à?– Chia tay chia chân cái gì chứ? Anh đã chuẩn bị xong hết giấy tờ để làm thủ tục đăng kí kết hôn rồi đúng không? Em cũng làm xong rồi, maichúng ta đi đăng kí. Mấy ngày tới sẽ dọn tới nhà anh ở luôn.– Em nghiêm túc?– Đương nhiên, nhưng anh tốt nhất là đừng để ong bướm bay tới gần em nữa, nếu cứ thỉnh thoảng lại bị chích một phát như hôm nay em khôngbiết sẽ xảy ra chuyện gì đâu. Sau này anh ngoan ngoãn mà làm chồng emđi, không được hẹn hò gì với người phụ nữ đó nữa, đã rõ chưa?– Rõ rồi, rõ rồi!Sau đó Ngô Giang thở phào nhẹ nhõm, im lặng suy nghĩ một lúc, vẻ mặtliền chuyển từ ngạc nhiên bối rối sang nguy hiểm. Anh ấy nheo mắt lại,bất ngờ ôm chầm lấy tôi rồi đè tôi xuống sàn nhà.– Em được lắm, dám đùa giỡn anh! Nhìn bộ mặt ngu ngốc của anh em hài lòng rồi chứ? –Ngô Giang vừa nói vừa cù lên eo tôi làm tôi không nhịnđược cười to, cố giãy dụa để thoát khỏi anh ấy.– Toàn anh tự tưởng tượng, em có nói gì đâu!– Em doạ anh sợ chết khiếp, thấy vui lắm hả? Lần này không cho emmột bài học nhớ đời thì sau này chắc sẽ bị em đùa bỡn mất hết mặt mũi.– Không, đừng cù nữa… -Tôi không chịu nổi giơ cờ trắng đầu hàng.Trong chiến tranh, chẳng phải kẻ địch đầu hàng rồi sẽ được tha chếthay sao, tôi đã nhận thua rồi vẫn bị trừng phạt không thương tiếc. Buổichiều chỉ uống mấy ngụm nước chanh, đến khi về nhà còn bị Ngô Giang lănqua lăn lại, sàn phòng khách có lót thảm nhưng vẫn cứng hơn so vớigiường, thế mà Ngô Giang còn cho rằng thử ở địa điểm mới sẽ kích thíchhơn. Cuối cùng chỉ hại tôi đau hết cả lưng.Mấy ngày tiếp theo tôi và Ngô Giang bận bịu với việc đăng kí kết hônrồi dọn nhà nên tôi không có thời gian đến văn phòng. Triệu Lan Phươngcũng không tìm tôi thêm lần nào, nếu không phải cô ta đang có kế hoạchmới thì chắc Ngô Giang và cô ta đã gặp mặt.Với tính tình của Ngô Giang, tôi đã tỏ thái độ khó chịu như thế thìanh ấy chắc chắn sẽ nói rõ ràng với Triệu Lan Phương, để cô ta khôngtới quấy rầy tôi nữa.Nói thật là tôi cũng hơi tò mò, không biết Triệu Lan Phương sẽ cố gắng hết sức để giành giật chồng tôi như thế nào.H


XtGem Forum catalog