ay ho ở chỗ cô ta chưa xuất hiện trở lại thì Phan Ý An đã vác bụng bầu tới tìm tôi.Nếu hết người tình cũ lại đến vợ cũ của chồng bạn đến tìm bạn, đây có phải là trùng hợp không? Chắc chắn là không, đây là hành động có dự mưu từ trước, họ thay nhau tới hẳn là định khủng bố tinh thần bạn.Phan Ý An hẹn gặp tôi ở tầng hai của một quán cà phê trong khu phốcổ. Chẳng hiểu sao chị ta có bầu mà lại thích leo lên tận tầng hai làmgì, quán này ngay tầng một cũng có sân vườn rất thoáng mát.Tôi và Ngô Giang đã là vợ chồng chính thức, được pháp luật công nhận. Đối với Phan Ý An tôi không nhất thiết phải e sợ, nhưng dù sao chị tacũng là vợ cũ của Ngô Giang, lại từng có con với anh ấy, không phải kiểu người có thì thêm đông mà không có cũng chẳng sao như Triệu Lan Phương. Cảm xúc của tôi với chị ta khá phức tạp.Cuộc điện thoại lần đầu chúng tôi nói chuyện làm tôi vô cùng ác cảmvới người phụ nữ này. Chị ta không những mồm miệng nanh nọc mà còn nóidối trắng trợn, thôi, tôi có thể bỏ qua. Nhưng ngay cả việc tự ý thụtinh nhân tạo để mang thai con của Ngô Giang mà cũng làm được thì tôinghĩ chị ta thật sự đã yêu đến phát điên rồi.Trái với suy đoán ban đầu của tôi, Phan Ý An cư xử rất lịch sự, không hề nói năng ghê gớm như lúc trước.– Cô Diệp Thư, lần này tôi đến tìm cô chắc cô cũng đoán được lý do.À, thì chắc là định tuyên chiến muốn cướp lại chồng tôi, hoặc khôngthì gây xích mích chứ gì nữa. Tuy không thích Phan Ý An nhưng tôi phảicông nhận nếu chị ta cứ nhỏ nhẹ hiền lành thế này thì đúng là rất giốngmấy vị phu nhân đài các.– Có gì chị cứ nói thẳng.Phan Ý An đặt tay lên bụng, bàn tay thon dài xoa nhè nhẹ, ánh mắtđượm vẻ u sầu. Nếu tôi không lầm thì chị ta đã mang thai khá lâu rồi,bụng của chị ta có vẻ hơi nhỏ so với bình thường, mà cũng có thể là vìcái thai nhỏ.– Tôi hy vọng cô nghĩ đến hai đứa con vô tội của tôi và Ngô Giang mà buông tha cho anh ấy. Cô có điều kiện gì xin cứ nói, tôi nhất định sẽđáp ứng.Ồ, đây là khiêu khích gây xích mích không thành công nên dùng vậtchất để dụ dỗ. Không phải Phan Ý An xem quá nhiều phim truyền hình đấychứ, chị ta thật sự nghĩ ngoài đời có thể dùng tiền để giải quyết chuyện tình cảm sao?– Chị Ý An, xin chị hãy tôn trọng tôi nếu chị muốn tôi tôn trọngchị. Chị coi tôi là loại người gì? Chị cảm thấy tôi là người phụ nữ sẽbán chồng mình để đổi lấy những thứ khác à?– Vậy cô muốn như thế nào? Cô còn trẻ, có tài, có nhan sắc, cô tìmđâu chẳng được chồng, vì sao cô nhất định phải cướp chồng tôi? –Chị tamở ví lấy ra một tấm ảnh của một đứa bé trai khoảng vài tuổi, rất đángyêu. –Đây là con trai tôi, nó vẫn còn nhỏ. Coi như là tôi cầu xin cô,tôi không thể để con tôi lớn lên mà không có bố.Phan Ý An đúng là rất khéo nói. Chị ta tỏ ra mình là người đángthương, nhắc đến con cái, đánh vào tâm lý dễ mềm lòng của người khác.– Tôi không cướp chồng của chị. Khi tôi và anh ấy đến với nhau thìhai người đã ly dị rồi. Còn nữa, tôi và Giang đã đăng kí kết hôn, bâygiờ anh ấy là chồng tôi, mong rằng sau này chị sẽ không tìm tôi vì những việc như thế này nữa. Chào chị! –Tôi vội vã đứng lên rời khỏi quán càphê.Cuộc nói chuyện này cứ tiếp tục cũng chẳng đi đến đâu cả, những hànhđộng của Phan Ý An đã cho thấy chị ta rất cố chấp. Nhưng đứng ở vị trícủa chị ta mà nói thì tôi thật sự là người xấu, cho dù tôi không phảinguyên nhân khiến gia đình chị ta tan vỡ nhưng tôi lại là người làm họkhông thể gương vỡ lại lành.Nếu chị ta tới gặp tôi sớm hơn, khi mà tôi còn chưa quyết định ở bêncạnh Ngô Giang, chắc chắn tôi sẽ có ý nghĩ đường ai nấy đi. Bây giờ thìmọi chuyện không thể thay đổi được, anh ấy là chồng tôi, không phải mónhàng trong cửa tiệm để có thể nói trả lại hay vứt bỏ.Tôi ghét cái cảm giác tội lỗi này, rõ ràng đã nghĩ sẽ không lung layrồi, vậy mà vẫn không thoát khỏi suy nghĩ về đứa bé trai đã mấy tuổikia. Nó không có lỗi, đáng lẽ nó phải có một gia đình hoàn chỉnh cả bốlẫn mẹ.Lấy một người đàn ông đã có con đúng là phức tạp hơn tôi tưởng. Trước đây tôi đã căm ghét Trương Huệ Lan như thế nào thì con của Ý An chắccũng căm ghét tôi như thế.Tôi mệt mỏi bước xuống cầu thang, vai tôi đột nhiên bị giữ lại.– Cô Diệp Thư, cô nói đi, tôi phải làm sao để cô trả anh ấy cho tôi? –Phan Ý An lắc mạnh vai tôi, móng tay chị ta bấm vào da thịt làm tôiđau nhói.– Chị Ý An, chị bình tĩnh lại, đây là cầu thang. Chị kích động như vậy rất nguy hiểm.Tôi nhìn xuống chân Ý An, chị ta đi giày cao gót. Trời ạ, chị takhông thấy sợ thì tôi cũng sợ hộ. Mang giày cao gót đi lên cầu thang thế này đã có thể bị ngã, chị ta lại còn có thai.– Chị Ý An, chị buông tôi ra! –Tôi cố gắng gỡ tay chị ta khỏi vaimình nhưng không được, chị ta luôn miệng khóc lóc, tay vẫn không ngừnglắc mạnh vai tôi. Người phụ nữ này hoàn toàn mất trí rồi!Chỉ trong một thoáng, tôi bị mất thăng bằng, ngã lăn xuống cầu thang. Tôi nghe thấy tiếng Ý An hét lên.Trước khi ngất đi, tôi chỉ cảm thấy đau trên trán, bên tai loáng thoáng có tiếng kêu của một phụ nữ:– Nhanh lên, cứu người, cứu người! Có bà bầu nữa, gọi cấp cứu mau lên! Anh ở phía sau em – Chương 72Chương 72: Vu KhốngLúc tỉnh lại tr
