kết hôn tôi vẫn hơi lo lắng, tuy rằng NgôGiang không có ý định quay lại nhà họ Ngô nhưng anh ấy cũng không thểchiến tranh với bố mẹ mãi được. Bố anh ấy chắc chắn không chấp nhận tôi, lại còn đứa bé trong bụng Phan Ý An nữa, nói thế nào cũng rất phiềnphức.Ngô Giang biết tôi còn phân vân nên không thúc ép, tay phải vừa lànhlà anh ấy bắt đầu trực tiếp tham gia công việc ở công ty với mấy ngườibạn, cũng giới thiệu tôi với bạn bè mình. Tôi hiểu ý của Ngô Giang, NgôGiang muốn khẳng định với mọi người thân phận của tôi, cũng tỏ rõ sựnghiêm túc và tôn trọng của anh ấy với tôi.Hầu hết bạn bè của Ngô Giang đều khá thân thiện, hôm tôi và mấy người bạn của Ngô Giang cùng ăn cơm ở nhà hàng, một người trong số họ độtnhiên nhắc đến Ưng Long, ngay lập tức Ngô Giang lạnh lùng nói: “Khôngcần gọi điện, tôi không muốn cậu ta đến đây!”Không khí vui vẻ trên bàn cơm liền chùng xuống, mọi người đưa mắtnhìn nhau, sau đó có người nhanh chóng lái câu chuyện theo hướng khác để làm nóng không khí.Mấy ngày trước Ngô Giang về nhà, trên mặt và bụng có vài vết bầm tím, tôi hỏi thì anh ấy nói qua đường không cẩn thận bị xe đụng, rõ ràng lànói dối, xem ra anh ấy và Ưng Long đã đánh nhau.Ngô Giang chưa từng kể nhiều về quan hệ giữa mình và Ưng Long nhưngtôi có thể đoán được họ rất thân thiết, nếu không thì vào thời điểm anhấy rời khỏi thành phố H đã không nhờ Ưng Long để ý đến tôi.Khi tôi kể lại chi tiết những việc xảy ra lúc chúng tôi xa nhau, NgôGiang không nói ra miệng nhưng chắc chắn anh ấy đã nghi ngờ Ưng Long.Nếu hai người họ xô xát với nhau thì nghi ngờ trước đây của tôi có lẽđúng. Ưng Long đã cố tình để tôi hiểu lầm Ngô Giang, nhưng vì sao anh ta phải làm vậy?Tôi đem chuyện này hỏi Ngô Giang, anh ấy chỉ nói đơn giản: “Sau nàyem hãy hạn chế tiếp xúc với Ưng Long hết mức có thể. Anh không bạn bè gì với cậu ta nữa.”Biết là không thể cạy miệng được Ngô Giang nên tôi đành nghe theo lời anh ấy. Thời gian sau thỉnh thoảng tôi có thấy Ưng Long ở vài nhà hànghoặc khách sạn, mỗi lần lại đi cùng một cô gái khác nhau. Điểm chung làbọn họ đều trẻ đẹp và thân hình bốc lửa. Mỗi lần như thế tôi đều tránhchạm mặt anh ta, vốn dĩ anh ta và tôi đã không có ấn tượng tốt đẹp gì,giờ lại thêm cả chuyện với Ngô Giang, dù sao tôi cũng chẳng muốn gây thù chuốc oán với xã hội đen. Tôi chỉ thương cảm cho Phạm Linh, không biếtkhi nào cô ấy mới thoát khỏi anh ta.Cuộc sống hiện tại khiến tôi rất thoải mái, tôi nghĩ ông trời cảmthấy tôi sống tốt quá lâu, sợ tôi thấy nhạt nhẽo nên phải cho thêm tísóng gió.Một ngày đẹp trời, người tình cũ của chồng sắp cưới đến tìm bạn, muốn nhờ bạn xem xét một bản hợp đồng làm ăn của cô ta. Ai mà tin đấy làtình cờ thì nhất định não người đấy đã bị chập mạch.Tôi còn nhớ lần đầu tiên có tình địch đến tìm tôi là lúc tôi còn làmvợ Nguyên Bảo. Cô gái ấy tên gì ấy nhỉ, hình như là Kim Ngọc. Thật ralúc đấy cô ta chẳng khiến cho tôi bận tâm nhiều lắm, thậm chí tôi còn có phần vui mừng khi thấy người khác sắp sa chân vào hố lửa. Nguyên nhânlà tôi đã mất hy vọng vào Nguyên Bảo, hơn nữa tôi cũng biết giữa NguyênBảo và Kim Ngọc căn bản chẳng thể xảy ra chuyện gì được.Trường hợp hôm nay đại khái cũng gần giống như thế nhưng có khá nhiều điểm khác biệt. Ví dụ như Triệu Lan Phương thuộc kiểu phụ nữ quyến rũvà não có nếp nhăn, không ngốc nghếch dễ tin người như Kim Ngọc. NgôGiang là đàn ông hàng thật giá thật, anh ấy thích phụ nữ, và giữa haingười họ thật sự đã phát sinh tình cảm.Hơn nữa lúc đối mặt với Kim Ngọc tôi vẫn là vợ Nguyên Bảo, mặc dù chỉ trên danh nghĩa. Còn hiện giờ tôi và Triệu Lan Phương chỉ khác nhau ởchỗ tôi là người yêu hiện tại, còn cô ta thuộc thì quá khứ. À, tôi đãđược cầu hôn và có một cái nhẫn kim cương nhưng không dám đeo ra ngoài,chỉ cất ở nhà. Mấy vụ cướp của giết người ở đâu mà chẳng có, thiếu mộtcái nhẫn tay tôi cũng chẳng xấu đi mà mạng sống lại ít bị đe doạ hơn.Nói chung thì hiện tại tôi vẫn chưa phải vợ của Ngô Giang, nếu nói là vợ chưa cưới thì lại không có gì để chứng minh, thật sự là sức uy hiếp đối với Triệu Lan Phương không lớn cho lắm.Trong bụng không vui nhưng trên mặt vẫn phải tươi cười như gió xuân, tôi nghĩ mình đã luyện được đến mức chuyên nghiệp.– Cô Lan Phương, người soạn thảo hợp đồng này cho cô làm rất tốt,mọi điều khoản đều rất chặt chẽ. Tôi không có ý kiến sửa chữa gì cả.Triệu Lan Phương tao nhã hút nước cam trong cốc. Đôi môi màu hồngcùng mái tóc xoăn sóng to màu nâu sẫm của cô ta hết sức hài hoà với bộváy trắng, gương mặt không phải xinh đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹnnhưng càng nhìn càng thấy quyến rũ. Tôi đang tự hỏi có bao nhiêu đàn ông ao ước được làm cái ống hút trong miệng cô ta.– Cô Diệp Thư này, cô làm việc ở văn phòng luật được bao lâu rồi?Triệu Lan Phương đột nhiên hỏi tôi một câu chẳng liên quan cho lắmđến bản hợp đồng, hay cô ta đang bày tỏ sự nghi ngờ đối với năng lực của tôi?– Cũng được vài năm rồi. Sau khi tôi tốt nghiệp đại học thì đã xin vào văn phòng làm thực tập sinh.– Khi đó cô bao nhiêu tuổi?– Hai mươi hai.Cô ta mỉm cười, dùng một tay chống cằm, ánh mắt mơ màng như đang hồi tưởn